Giới thiệu tập thơ Hương của đất

By Trần Hà Nam

Bài viết của Trần Hà Nam giới thiệu tập thơ Hương của Đất của Trịnh Hoài Linh trên sóng phát thanh Bình Định ngày 18.11.2010. Trần Hà Nam biên tập lại với hình ảnh đêm giới thiệu Trịnh Hoài Linh của CLB Xuân Diệu.

More...

Một bài thơ cho năm mới 2011

By Trần Hà Nam

Đã sang 2011!
Nghĩa là mình già hơn xưa
Lười nhác tăng thêm một chút
Thơ văn coi bộ mất mùa!

Đôi khi chán chẳng buồn viết
Chữ nghĩa ngán ngẩm đảo điên
Giá cả tăng tiền lại hết
Tự dưng rước lấy lo phiền

Dăm đứa học trò thành đạt
Ngó nghiêng thăm hỏi mấy lời
Xin cảm ơn thầy vẫn khỏe
Giữa đời vẫn ráng sức bơi!

Bè bạn bốn phương tám hướng
Thi thoảng rảnh rỗi tới thăm
Chuyện gần xa chuyện thiên hạ
Nói cho hung có ăn nhằm...?

Đã sang 2011!
2011 đã sang!
2011 sang đã
2011 đã sang?
23h27 phút ngày 3.1.2011
THN


More...

Thơ ngày mưa...

By Trần Hà Nam

Lâu lắm không làm bài thơ nào cảm hứng tắt lịm vì những chuyện ngoài văn chương. Đêm nay nghe tiếng mưa muốn làm thơ nhưng chưa tìm được cảm hứng thì bất chợt gặp một bài thơ học trò viết về cơn mưa chiều gợi nhớ cái thuở "mưa bất chợt để nụ hôn trao vội"! Nhưng liệu một người đã qua tuổi "nhi bất hoặc" có nhìn mưa lãng mạn như thuở 20 được nữa không?

Bây giờ quê mình lại mưa

Mưa rả rích cho nỗi buồn đẫm ướt

Ở đâu những vần thơ ...

 

Một thuở nào giờ đã hóa ngày xưa

Không còn tư lự bên ly cà phê nghe nhạc Trịnh

"Mưa vẫn mưa bay..." - tháng ngày bay mất

Có còn chăng bao cảm xúc dại khờ?

 

Mưa tối mặt hối hả chở con đến trường sợ con trễ học

Mưa ngập đường lo tắt máy dắt xe

Mưa xám xịt người co ro lo hàng ế

Lo lũ về ... ngàn vạn những toan lo

 

Nghe đài báo đang hình thành áp thấp

Mưa ngoài trời rả rích suốt đêm

Lạy trời đừng mưa đừng mang bão tới

Khổ nhiều rồi trời đừng bắt khổ thêm!
11.2010
T.H.N

More...

Trịnh Hoài Linh – Ruộng và Làng

By Trần Hà Nam

(Đọc Hương của Đất - tập thơ của Trịnh Hoài Linh NXB Thời Đại 2010)

Mẹ...

Ruộng...

Làng...

Trịnh Hoài Linh đã đem vào trong thơ tất cả cái chân chất của một nông dân thứ thiệt. Khi tập thơ của anh thấm đẫm một niềm thơm thảo chất bùn đất quê làng! Thú thật dạo này tôi dị ứng khi nghe những danh xưng những mĩ từ mượn màu quê kiểng nhưng thực ra đó chỉ là thứ trang sức lòe người đánh bóng tên tuổi để tiện bề loi ngoi trong bả phù hoa danh lợi. Nên đọc thơ Trịnh Hoài Linh ít nhiều cũng có chút cảm giác e dè ấy. Mà cũng lạ khi người ta nếm đủ mùi vinh hoa thì lại cứ thích về nép trong bóng quê làm dáng như cái kiểu các ông vào hàng đặc sản gọi món rau muống xào tỏi để tỏ ra mình chưa quên gốc quê mùa. Thật may thơ của Trịnh Hoài Linh là của một dân làm ruộng thứ thiệt tay chân chai sần nứt nẻ vì cắt lúa lội ruộng. Nên trước hết tôi tin anh nói thật cái khó tìm ra trong thời buổi thiên hạ thích nói láo thích lòe đời. Mà cũng thật may khi lại không phải là cái thật thà như đếm có sao nói vậy để làm cho thơ trở thành dung tục sống sượng - cũng là một cách mà một số người ngộ nhận đó là dòng thơ dân gian thực chất là tục tĩu hóa thơ.

Thơ Trịnh Hoài Linh có mỹ cảm có thi pháp hẳn hoi. Thậm chí nếu như đưa vào một công trình luận văn kiểu tìm tính dân tộc trong thi pháp thơ đồng quê e có khi liệt kê ra hàng đống không gian nghệ thuật làng quê thời gian nghệ thuật hồi tưởng tâm thức nông dân... trong gần 40 bài thơ của anh. Và nếu tán giỏi thì Trịnh Hoài Linh khéo trở thành một hiện tượng một phát hiện của nền thơ trên đường về nguồn quê hương! Xin anh lượng thứ cho những lời của một kẻ cày-đường vốn không rành lắm về nông dân nông thôn vì đã không hít thở hương đồng có dễ hơn ba chục năm như tôi. Nếu anh là kẻ háo danh thèm tiếng thì cứ coi như đây là sự giễu cợt ba trợn của một kẻ chẳng hiểu gì mà múa ba tấc lưỡi. Nhưng tôi nghĩ mình dám bạo miệng mà nói những điều ấy bởi Trịnh Hoài Linh là người làm thơ có chất ở đất Bình Định này và nếu anh có chút ngông chút dấn thân thì biết đâu sau cái Đại hội nhà văn trẻ năm nào lâu lắc giờ đây anh đã có hàng chục tập thơ và tiếng tăm như cồn trên văn đàn nếu sang trọng nữa thì kiếm chút quan chức văn nghệ tỉnh nhà! Chứ có đâu về lại với luống cày với đồng quê - với Làng Ruộng và Mẹ - tảo tần hôm sớm cuộc đời để nguyện làm một "lão nông tri điền" thứ thiệt. Anh dại chăng? Hay anh "khôn nẻ vỏ"? Dại - khôn cũng nằm ở miệng người đời thôi. Còn tôi tin Trịnh Hoài Linh chưa hề toan tính điều này cứ hồn nhiên làm thơ hồn nhiên chơi với bạn bè văn nghệ đến mức bị lợi dụng thì cũng chỉ lắp bắp không tin nổi sao mình là thằng cày ruộng mà nỡ lòng cũng bị lôi vào cuộc thị phi! Có hề chi anh vẫn cứ "dzìa dzí Hậu" theo cách nói đặc sệt chất An Nhơn của mình.

Không tin sao được khi gặp những vần thơ hồn hậu về cánh chim như thấp thoáng chất đồng dao - nhưng không phải đuổi chim mà lại là gọi chim về:

Đậu xuống sân nhà ta

Hỡi cánh chim tha hương

Lúa của ta đã vàng

Sông ta đầy nước ngọt

Chim tha hồ mà ăn

Chim thỏa thuê mà tắm...

(Cánh Chim)

"Đất lành chim đậu!" Trịnh Hoài Linh đã mở đầu cho tập thơ của mình bằng những lời gọi chim gọi thơ tung cánh trên cánh đồng làng hào phóng trên mảnh đất mà anh dày công chăm xới để thả sức thăng hoa hồn thơ khi mùa vàng đã tới. Ý tưởng thật ngộ nghĩnh nhưng cũng thật giản dị mộc mạc. Còn gì tha thiết và đáng quý bằng chính người nông dân nói về công việc của mình bằng thơ để có cảm giác thư thái sau giờ phút đổ giọt mồ hôi thánh thót trên luống cày. Nên cũng dễ hiểu tại sao anh nói về quê hương bắt đầu bằng tình cảm tri ân sâu nặng bắt đầu từ Người Mẹ:

Mẹ bỏ quên

Giọt mồ hôi trên đồng

Con cua cái ốc cho tôi cái chữ

Dảnh mạ quắt queo cho tôi rau cháo đỡ lòng.

(...)

Mẹ bỏ quên

Bỏ quên

Những điều tôi lại nhớ

Khói hương này xin dâng tạ mẹ tôi

(Mẹ bỏ quên)

Tôi thích những câu thơ không phải cố gắng lên giọng mà vẫn rõ mồn một là thơ của Trịnh Hoài Linh. Không cần phải giả vờ thành thật không cần phải lên gân sám hối. Bóng bà bóng mẹ bóng chị... những người phụ nữ tảo tần cứ hiện lên những trang đời đắng đót trong thơ anh chân thành như lời tâm tình gan ruột được viết bằng sự hàm ân sâu xa:

Người đàn bà nhặt những hạt thóc

lẫn trong cỏ dại

như nhặt nỗi buồn của đất

chấp chới tuổi thơ tôi trang giấy ngày tựu trường

chữ o ngoằn ngoèo cũng từ quả cà

hạt thóc quả bưởi quả cau

lấp lánh giọt mồ hôi người mẹ...

(Người đàn bà nhặt thóc)

Triết lí về cuộc sống của Trịnh Hoài Linh cũng từ những mảnh đời gần gũi từ làng từ ruộng mà thành hình. Cuộc sống hằn lên bao vết chân chim trên gương mặt cũng hằn lên bao suy tư trăn trở về một làng quê luôn ám ảnh phận nghèo. Có lẽ nhiều người làm thơ về làng quê cũng có chung tâm trạng này và đó cũng là thực trạng buồn khi làng quê Việt Nam qua bao đời rồi vẫn cứ đìu hiu nghèo khó buồn bã trong thơ. Nông dân thuần chất thì nghêu ngao đánh lừa cảm giác bằng cái kiểu "Ai bảo chăn trâu là khổ chăn trâu thú lắm chứ..."; còn có chút chữ nghĩa có chút sĩ diện như Trịnh Hoài Linh lại thưởng thức cuộc sống theo hơi hướng người xưa - của những bậc hiền giả lánh đời. Có lúc học đòi Chống gậy trúc dạo chơi núi Bà có lúc lại ngẫm ngợi Hương của đất:

Trở về đường đất ta thôi

Khói đồng mênh mang sương khói

Cơm hẩm dưa cà

Vỗ bụng hát

Thân phận con người hề

Bèo bọt phù vân...

Cái lối ca ngợi cuộc sống Hàn cư như thế thực tình tôi không thích lắm vì nó cũ. Và yếm thế! Giọng điệu ấy dễ lẫn lộn và cũng dễ bị những kẻ láu cá lợi dụng khen lao ngâm nga để dễ dẫn dắt đến ngộ nhận ở con người vốn thiệt thà không nhiều tham vọng như Trịnh Hoài Linh.

Trong tập thơ có những bài anh thoát ra khỏi không gian làng khi anh viết trong vai trò của một hội viên văn nghệ đi dự các trại sáng tác. Chẳng hạn những bài viết về Đà Lạt hồ Xuân Hương Vũng Tàu...nhưng đi đâu cũng về lại với làng quê với những lo toan mưa nắng lam lũ của người miền Trung giữa vùng đất lạ:

Đêm Vũng Tàu tôi thức cùng những người đồng hương

(...)

Họ tựa vào nhau

trở về những căn phòng thuê chật chội

ẩm ướt khi gà vừa cất tiếng gáy

cuộc mưu sinh ngày mai còn lắm vất vả

Dải đất miền Trung như gương mặt nông dân

Người miền Trung cõng cái nghèo lưu lạc.

            (Thức cùng đồng hương)

Có lẽ vì thế cho nên với Trịnh Hoài Linh làng vẫn là nơi tìm thấy chút yên bình để có thể "bắt đầu từ gốc rạ/tôi nhận ra tôi" để Cuối năm uống rượu với bạn làm ruộng. Và trên hết làng là nơi đón nhận những chân tình là nơi bao người thân yêu cùng gắn bó sinh tử là nơi kí thác nguyện ước tâm linh. Xin khép lại bài viết bằng bài thơ Về làng - theo tôi như mang trọn nỗi niềm của Trịnh Hoài Linh:

Về làng

Cúi lạy bờ tre

Rêu phong giếng lạn

Chợ quê trưa người

 

Về làng hầu chuyện rau khoai

Tóc quê lũ rối

Bời bời bão giông

 

Về làng

Vịn gốc nghĩa nhân

Mai sau con cháu

Vẫn còn chốn quê

 

Về làng cạn cốc rượu khê

Tỉnh say say tỉnh

Bên lề văn chương

 

Về làng còn có người dưng

Cho ta nắm đất

Nén hương bìa làng.

Tôi cũng nghĩ chỉ có Làng mới thật sự đem lại cho Trịnh Hoài Linh một hồn thơ phong phú để thơ anh có thể gặp gỡ với những hồn tri âm đồng điệu ươm mầm cho những bài thơ mới của anh kết thành mùa thơ trĩu hạt.

                                                            Quy Nhơn tháng 11 năm 2010

                                                                        Trần Hà Nam

Nhà thơ Trịnh Hoài Linh

More...

Lưu trữ toàn bộ website bằng WinHTTrack

By Trần Hà Nam

Tình trạng không ổn định của các blog khiến cho người dùng lo lắng! Thật may là có thể lưu lại toàn bộ weblogs bằng chương trình WinHTTTrack. Chỉ cần tải về và cài đặt vào máy đặt tên project sau đó bấm đường link của website muốn chép. Dung lượng càng lớn thì thời gian chép càng lâu (trang CLB Xuân Diệu với hơn 400MB chép trong khoảng thời gian gần 8 tiếng đồng hồ. Ưu việt của chương trình này là có thể mở lại weblogs mà khôn cần kết nối online. Bạn nhớ lưu project để sau này có thể update chép về những bài mới trên blog!
Tôi đã chép lại toàn bộ các bài viết comment hình ảnh... của blog. Và có thể yên tâm không bị mất dữ liệu nữa!
Xin được chia sẻ với các bạn!
ĐƯỜNG LINK của WinHTTTrack: http://www.httrack.com/

More...

Đại lễ đã qua...

By Trần Hà Nam

Đại lễ đã qua rồi. Cả nước đã hướng về Hà Nội mừng 1000 năm Thăng Long.Những kỉ lục đã được xác lập!

Những màn trình diễn hoành tráng đã xong!

Bắt đầu từ đêm qua mưa như trút...

Khi những cánh rừng kiệt quệ những triền núi lở lói những mặt đường biến thành sông chỉ sau một cơn mưa

Đó là báo hiệu cho một cơn thịnh nộ của đất trời sẽ không chừa bất cứ vùng nào miền nào

Quy Nhơn - Tuy Hòa... năm ngoái từng biết đến mùi lũ lụt

Và trong những ngày đại lễ Quảng Bình - Hà Tĩnh đã phải oằn mình gánh lũ...

66 người chết nhà cửa ngập lút mái.

Không có một dòng nào nói về miền Trung đau thương trong dịp lễ!

Cũng phải thôi ngày vui ai nhắc chuyện buồn!

Nhưng không được phép quên và không được thờ ơ!

Qua đi nỗi xúc động niềm tự hào về đất nước nghìn năm văn hiến cần phải nhớ chúng ta phải làm gì thể hiện tinh thần của một dân tộc đầy chất nhân văn?

Miền Trung...đó là nơi mọi tấm lòng cần phải hướng về!

Ngay bây giờ

Không được phép quên!

More...

Đêm thơ ở Hầm Hô

By Trần Hà Nam


(Tặng các bạn ở bệnh viện Phú Phong)
Chiều trập trùng mây nước
Hầm Hô hội ngộ những người thơ
Vọng từ đá giọng cười ai trong vắt
Nhà thơ tuổi tám mươi như mười tám
Sải bơi tìm một bóng hình xưa...

Đêm ấy nhiều người say
Thơ vang vọng giữa mênh mang gió núi
Và câu hát tiếng đàn một thưở nào bối rối
Vua và em... giờ chỉ ta và em!

Đêm dùng dằng duyên thơ muốn dài thêm
Vội vã gửi nhau cái nhìn đưa đón
Con nước lặng sao lòng ai nổi sóng
Bao người về khắc khoải dệt tình thơ?

Về Hầm Hô lắng lại chút hồn xưa
Mây kết khí thiêng hùng anh Mai nguyên soái
Chẳng biết núi có giữ lời thơ lại
Giữ lòng ta lưu luyến mãi Hầm Hô.
10.2010
T.H.N

More...

Thầy Nguyễn Văn Giai

By Trần Hà Nam

Thầy Nguyễn Văn Giai ra đi để lại nhiều niềm tiếc thương cho các thế hệ học trò cũng như bạn bè đồng nghiệp.
Sáng hôm qua nghe tin báo thầy mất cảm thấy đột ngột và bàng hoàng. Mới tuần trước vào thăm thầy thấy thầy mệt không dám làm ồn vậy mà khi thầy mở mắt ra vẫn nhận được và hỏi : "Nam đấy à!?". Cứ nghĩ lần này thầy cũng sẽ qua khỏi căn bệnh đeo đẳng. Vậy mà...
Với thế hệ sinh viên khóa IX và với riêng cá nhân tôi thầy Nguyễn Văn Giai là người gần gũi và gắn bó. Thầy là chủ nhiệm khoa khi khóa IX bước vào năm thứ I. Một chủ nhiệm khoa nghiêm khắc khi duy trì những buổi xếp loại đạo đức hàng tháng đi kiểm tra nền nếp tự học  ở KTX sau 7 giờ. Nhưng với một sinh viên giàu lý tưởng và mê học như mình hồi ấy điều đó như một tất yếu ở môi trường Đại học XHCN (!). Và tôi cũng là người tiếp xúc với thầy sớm nhất trong sự ưu ái khi mới là sinh viên năm thứ 2 đã tham gia CLB Văn học Nga với sinh viên năm thứ 4. Thầy đã trực tiếp góp ý cho bài viết "Con người qua tác phẩm bà lão Idecghin" (M.Gorki). Cảm nhận ngày ấy là thầy thật thông tuệ và luôn là hình ảnh sáng chói khi là một trong số những người hiếm hoi được học ở Đại học  Tổng hợp Lomonosov của Liên Xô - ngôi trường lừng tiếng của nền khoa học xã hội nhân văn XHCN.
Đến năm thứ Tư khóa IX được học với thầy. Một phong cách lên lớp đĩnh đạc rất mô phạm. Có lẽ khi đến năm IV thì những gì lý tưởng hóa đã phai nhạt nhiều sinh viên già dặn hơn (đồng nghĩa với lười hơn hay cúp cua). Nhưng tiết của thầy mình không vắng và nghe giảng say sưa. Nhớ ngày đó có người bạn học ở Liên Xô  gửi cho chiếc lá phong vàng mình đã trân trọng đưa tặng thầy. Thầy cầm chiếc lá rất cảm động! Cũng vào tháng 5 năm 1990 mình tham gia vào CLB Văn học Xuân Diệu thầy chính là chủ nhiệm CLB đầu tiên. Tấm thẻ hội viên thầy ghi ngày ấy mình rất tự hào vì số thẻ là 01! Những lần đi sinh hoạt thầy điều khiển chương trình một phong thái như lên lớp mà vẫn lấp lánh chất nghệ sĩ. Có lẽ ít ai biết bút danh của thầy là Việt Thương. Thấm thoắt mà đã 20 năm!
Hôm nay viếng thầy gặp rất nhiều anh em bạn bè những người yêu quí thầy. Cả thầy Trương Tham cũng là sinh viên của thầy ở trường ĐHSP Vinh nhà thơ Thanh Thảo từ Quảng Ngãi vào cùng Nguyễn Tấn Huy - người anh người bạn khóa IX - sinh viên bảo vệ Luận văn với thầy về Aitmatov đạt điểm 10/10.Đứng trước di ảnh thầy mà nghẹn ngào. Hôm nay mình viếng thầy với tư cách một học trò nhỏ một người tiếp tục giữ lửa cho CLB Xuân Diệu và cùng đồng nghiệp tổ Văn Lê Quý Đôn... Đứng cùng với các bạn khóa IX: Thanh Hương Quang Trung Bùi Bình Thùy Trang ai cũng cảm thấy ngậm ngùi nhớ về người thầy đáng kính.
Vĩnh biệt thầy người thầy của nhiều thế hệ sinh viên một con người mẫu mực.

More...

Quây quần mừng ngày sinh Hàn Mặc Tử

By Trần Hà Nam

Tối 22 tháng 9 những người yêu thơ Hàn Mặc Tử đã về Gành Ráng tập trung tại quầy Bút Lửa Dzũ Kha mừng ngày sinh Hàn Mặc Tử.
Đêm kỷ niệm sinh nhật này thật sự ý nghĩa vì đúng vào Trung Thu. Vầng trăng trên đồi Thi Nhân như càng lung linh hơn khi mọi người về với Hàn. Một không khí thật ấm cúng có phần náo nhiệt do là dịp kỉ niệm ngày sinh. Đặc biệt Dzũ Kha có cả một học trò bút lửa là người Pháp bà Ginnette Lâm một giám đốc 73 tuổi đã nghỉ hưu ở Pháp có chồng Việt là ông Lâm Quang Hồng vì mê Quy Nhơn mê Hàn và bút lửa mà thường xuyên đi học viết chữ Bút Lửa. Các phó chủ nhiệm CLB Xuân Diệu như Đặng Quốc Khánh Nguyễn Đình Sinh tha hồ có dịp nói tiếng Pháp và thực hành tiếng Anh. Tuy nhiên khi dịch câu  thơ Hàn thì ai cũng lắc đầu vì không thể chuyển tải được thành công ý thơ: Người đi một nửa hồn tôi mất - Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ!" bà Ginnette cũng gật gù thông cảm vì là thơ nên "Too difficult to translate!"

Một bữa tiệc bình dân do gia chủ chuẩn bị với bia rượu đủ để khơi nguồn thi hứng đọc thơ Hàn hát về Hàn và đọc thơ viết về Hàn của anh chị em văn nghệ sĩ và bạn bè về dự tiệc! Tăng Tri làm MC vẫn còn đầy phong độ như thưở nào đỉnh cao anh cũng rất phấn khích vì lâu rồi mới gặp người em gái ca sĩ Kim Long một thời nhóm ca khúc ở Quy Nhơn! Nhiều người ở xa cũng về dự như Hiền Lương (Phù Mỹ) Hồ Thế Phất Vân Hiền (Phù Cát).
Chắc hẳn khó ở đâu tìm được một bầu không khí rất văn nghệ và đậm đà tình cảm dành cho Hàn Mặc Tử như ở Quy Nhơn - nơi Hàn đã "Chơi giữa mùa trăng" ngất ngây trong bầu không gian "Trăng vàng Trăng ngọc" của mình!
Đêm đã khuya mà vẫn còn những người luyến lưu ngồi lại nhìn vầng trăng trong vắt giữa trời. Hẹn ngày tái ngộ nhân ngày giỗ của Hàn tại đồi Thi Nhân này!


Hình ảnh họp mặt mừng sinh nhật Hàn Mặc Tử (22.9.1912 - 22.9.2010) :
http://picasaweb.google.com/Namlqd/Hmt?feat=directlink


Về với Hàn Mặc Tử

More...

Clip: Nhìn lại một vương triều

By Trần Hà Nam

Trích đoạn một số cảnh trong vở ca kịch bài chòi "Nhìn lại một vương triều" của tác giả Văn Trọng Hùng do Đoàn dân ca kịch bài chòi Bình Định trình diễn trong buổi tổng duyệt tại Nhà hát Quang Trung (chuyển thể dân ca kịch bài chòi: Nguyễn Sĩ Chức). Đạo diễn: NSƯ THoài Huệ.

Tác phẩm viết về nhân vật lịch sử Hồ Quý Ly   như một sự đánh giá lại về lịch sử với góc nhìn Hồ Quý Ly như một nhà cải cách táo bạo. Đặt vào bối cảnh xung đột cuối triều Trần Hồ Quý Ly với cương vị thái sư đã có những thay đổi như bỏ chế độ thái ấp cải tổ chính sách hạn điền hạn nô viết Minh đạo xem xét lại các giá trị Khổng giáo thay thế tiền đồng bằng tiền giấy... Vở kịch đã cố gắng lột tả tính cách phức tạp của nhân vật sự cô đơn của Hồ Quý Ly giữa những triều thần bảo thủ muốn bảo vệ những chính sách của vương triều Trần. Xung đột đỉnh điểm khi Hồ Quý Ly tiêu diệt Trần Khát Chân một tôn thất nhà Trần chống lại Hồ Quý Ly. Trong kịch bản những phân cảnh đối thoại giữa Hồ Quý Ly với hủ nho gặp gỡ hồn người vợ yêu - công chúa nhà Trần - Huy Ninh cảnh tình tự và xung đột của Hồ Nguyên Trừng cảnh Hồ Quý Ly lên ngôi là những màn diễn ấn tượng thể hiện những cố gắng diễn xuất của anh chị em diễn viên. Tuy nhiên có những phân cảnh trong phần mở đầu còn nặng đối thoại bày tỏ chính kiến phần dẫn nhập quá dài gây cảm giác nặng nề. Bên cạnh đó một số nhhân vật như Hồ Hán Thương diễn chưa tới cả về lời thoại lẫn giọng hát thiếu bản sắc! Phần xử lý kịch bản để cho cuộc đối thoại cuối cùng của Hồ Quý Ly và Trần Khát Chân kết thúc bằng nhát kiếm Hồ Hán Thương đâm Trần Khát Chân là phi lý tạo phản cảm vì dẫu sao sánh trên mọi mặt tầm vóc của Trần Khát Chân lớn hơn Hồ Hán Thương rất nhiều một danh tướng đâu dễ bị hạ gục một cách đơn giản như màn đánh võ vậy được (chi tiết này không có trong kịch bản của tác giả). Một số diễn viên cần đầu tư để hiểu ý nghĩa lời thoại tránh có những sai lầm kiểu "hủ nho" nói thành "hù nho" nước thịnh trị như đời Ngu Thuấn thành "vua Ngu vua Thuấn" (?). Các màn múa cần đầu tư công phu hơn tránh kiểu múa nhàn nhạt như trình diễn văn nghệ!

Dẫu sao buổi tổng duyệt đã diễn ra thành công được nhiều khán giả khen ngợi. Đoàn dân ca dàn dựng thành công một vở về đề tài lịch sử đã cho thấy sức sống của dân ca kịch bài chòi chưa tắt! Chỉ mong sao  đội ngũ tác giả có thêm nhiều vở hay để dân ca bài chòi có cơ hội đến với đông đảo khán giả tỉnh nhà giúp nhân dân được thưởng thức một loại hình đặc sắc của đất Bình Định nói riêng và khu 5 nói chung.

CẢNH MÚA

HỒ NGUYÊN TRỪNG ĐỐI THOẠI VỚI DÂN VỀ VIỆC DÙNG TIỀN ĐỒNG - TIỀN GIẤY

CẢNH HỒ QUÝ LY LÊN NGÔI

CẢNH KẾT: HỒ QUÝ LYĐỐII THOẠI HỒN MA TRIỀU TRẦN

More...