Cảm nhận: Thuật Hoài của Phạm Ngũ Lão

By Trần Hà Nam

(Từ ngoisaoblog.vn đưa về)

Âm vang của thời đại Đông A với những chiến công lẫy lừng trong lịch sử chống ngoại xâm ba lần đánh bại Nguyên - Mông đã in dấu trên nhiều trang viết của các nhà thơ đương thời. Phạm Ngũ Lão - danh tướng nhà Trần "đánh đâu thắng đó" cũng ghi lại những xúc cảm của mình qua Thuật Hoài -  tác phẩm thể hiện rất đẹp hình ảnh và khí thế của người trai thời đại cũng là tư thế của dân tộc trong những ngày hào hùng ấy.

Hoành sóc giang sơn cáp kỷ thu

Tam quân tỳ hổ khí thôn ngưu

Nam nhi vị liễu công danh trái

Tu thính nhân gian thuyết Vũ Hầu

More...

Giá trị nhân văn trong ca dao – dân ca

By Trần Hà Nam

(Từ ngoisaoblog.vn)
   Ngay từ ấu thơ ca dao đã gắn với cuộc đời của mỗi chúng ta. Những lời hát điệu ru lớn dần theo năm tháng. Ca dao - tiếng nói trữ tình dân gian trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống tinh thần của con người. Giống như tất cả các thể loại của văn học ca dao cũng hướng đến đối tượng trung tâm là con người khám phá phát hiện những vẻ đẹp trong cuộc sống con người. Với người bình dân tình và nghĩa luôn quyện chặt làm nên đời sống tinh thần phong phú và sâu sắc.
 

More...

Mị Châu - Trọng Thủy

By Trần Hà Nam

Những bài viết trên mạng ngoisaoblog.vn luôn trong tình trạng phấp phỏng vì những sự cố chuyển server hay sập mạng (bản thân tôi từng là nạn nhân sự cố sập mạng không có backup của trang này!). Vì vậy mượn trang vnweblogs.com đưa về những bài giảng bài viết cũ!
Cảm nhận truyền thuyết "Mị Châu - Trọng Thủy"

Tôi kể ngày xưa chuyện Mị Châu
Trái tim lầm chỗ để trên đầu
Nỏ thần vô ý trao tay giặc
Nên  nỗi cơ đồ đắm biển sâu
(Tố Hữu)
 Truyền thuyết Mị Châu - Trọng Thủy là một trong những câu chuyện có sức hấp dẫn được lưu truyền trong dân gian về buổi đầu của lịch sử dân tộc - một câu chuyện vừa mang nét hiện thực  vừa mang nét huyền thoại thời Âu Lạc. Hơn thế nữa đây cũng là tác phẩm mang dấu ấn bi kịch sớm nhất trong văn chương dân tộc. Giếng Mị Châu ở Đông Anh còn đó bên cạnh bài học về việc cần đề cao cảnh giác với kẻ thù tấm oan tình còn để lại những bài học mang giá trị nhân văn sâu sắc.
 

More...

Lại thử "làm văn" NLXH

By Trần Hà Nam

Hô hô! Làm văn nghị luận xã hội khó thay! Giải quyết một cái đề toát mồ hôi theo khuôn mẫu gợi ý thì dễ nhưng chả lẽ học trò cho đến thầy cứ phải đóng khung gò bó như thế lại thành sáo ư?
Thôi thì làm văn thoát ra khỏi khuôn mẫu thử xem! Coi có khá hơn không?
Vẫn là đề cũ: Bình luận câu tục ngữ "Chết trong hơn sống đục"
Bài viết:
   Nhân đọc một đề làm văn trong sách giáo khoa lớp 12 yêu cầu bình luận câu tục ngữ "Chết trong hơn sống đục" người viết bài này thử lạm bàn vài điều rút tỉa từ những gì tai nghe mắt thấy và cách hiểu của riêng mình!
   "Chết trong hơn sống đục" giá trị của câu tục ngữ này có lẽ không cần phải bàn cãi và chúng ta cũng có thể lấy hàng trăm ví dụ có sẵn trong sử sách trong đời sống để minh chứng hùng hồn cho một lẽ sống của cha ông. Thế nhưng câu tục ngữ ấy đến nay có còn được con cháu ghi tâm khắc cốt hay đã xao nhãng thậm chí mỉa mai?
   Từ góc độ lý thuyết ai cũng có thể tự cho mình thấm nhuần lời răn dạy của cha ông nhưng có mấy ai trong chúng ta đã sống đúng theo lẽ sống tốt đẹp đó. Trên các mặt báo hàng ngày có thể đọc thấy vô số những tin tức phơi bày mặt trái trong lối sống nhân cách của không ít ông bà tai to mặt lớn có chức có quyền nhưng đàng sau quyền lực và danh lợi là mặt trái được che đậy bưng bít. Ắt hẳn chúng ta còn nhớ những vụ tham ô chấn động dư luận lôi ra ánh sáng pháp luật hàng loạt những quan chức tham nhũng như vụ PMU18 là một điển hình. Nhưng một thời gian sau dư luận lại ngỡ ngàng vì những người từng là người hùng trên mặt trận chống tiêu cực tham nhũng lại bị đưa ra tòa: một vị tướng hai nhà báo và một số người cung cấp thông tin. Kết quả là sau khi ông thứ trưởng nọ được thoát vòng lao lý lại có những người bị một cái án đủ để giã từ sự nghiệp cầm bút. Vậy ở đây ai trong ai đục? Riêng tôi vẫn tin tưởng rằng dù có sai lầm về nghiệp vụ thì những nhà báo như anh Hải anh Chiến đã dám sống theo tinh thần cha ông đã dạy "Chết trong hơn sống đục".
   Lại thêm một dẫn chứng thực tế liên quan đến một vụ việc nổi đình đám trong cả nước: Ban chấp hành Hội Văn học tỉnh nọ khai trừ một nhà văn từng đạt nhiều giải thưởng danh giá của Trung ương vì nhà văn ấy đã dám đăng báo thắc mắc về số tiền hỗ trợ sáng tác mà lãnh đạo Hội đã giải trình không minh bạch. Tỉnh ủy vào cuộc giải quyết đưa ông Chủ tịch Hội về vị trí một nhân viên của Ban Tuyên giáo. Vậy là ông Chủ tịch Hội nọ làm ầm lên cho rằng mình bị vu cáo quyết không rời ghế để nhường lại vị trí cho một ông do Tỉnh ủy giới thiệu thay thế cho đàn em đi ra tận các địa phương khác tuyên truyền nói xấu lãnh đạo tỉnh cho rằng mình là người tài xứng đáng ở lại giữ ghế Chủ tịch nhiệm kỳ sau rồi viết đơn mượn danh nghĩa tập thể bảo vệ quyết định khai trừ sai trái của mình. Hỡi ôi! Một nhà văn - người kỹ sư tâm hồn gieo hạt giống nhân văn cho đời mà lại sống như thế hỏi là đã thật sự trong sạch chưa hay chỉ gieo thêm tiếng xấu? Còn nhà văn bị khai trừ vì những lá đơnđòi công bằng kia tôi nghĩ anh đã thật sự thấu hiểu chân lý chaông truyền dạy: "Thà chết trong hơn sống đục" không nhắm mắt làm ngơ những biểu hiện lộng quyền coi thường tổ chức dám đấu tranh đến cùng cho lẽ phải!
   Hai câu chuyện để thấy rằng: xác định thế nào là trong là đục trong xã hội ngày nay quả là vấnđề vô cùng khó khăn! Tuy nhiên tự chúng ta kiểm lại lương tâm của mình biết tự tu dưỡng điều chỉnh hành vi sống có bản lĩnh có trách nhiệm với cuộc đời chung và với chính mình thiết tưởng cũng là làm theo tinh thần cha ông thà "chết trong hơn sống đục". Bởi vậy tôi tin rằng câu tục ngữ của cha ông vẫn còn nguyên giá trị cảnh tỉnh cho mỗi chúng ta hôm nay!

More...

Nghị luận xã hội: Thử "làm văn" hay bị văn làm!!!

By Trần Hà Nam

Vài lời nghịch ngợm: Hàng ngày ông thầy mặt mày sắt đá lên lớp cầm phấn ra lệnh lạnh lùng: cả lớp kiểm tra 15 phút. học trò len lét lấy giấy ra dồn sức đầu tư viết bài theo đề thầy ra. Chợt nghĩ: làm thầy đôi khi có ép học trò quá đáng chăng? Mình thử ép mình 15 phút coi có viết bằng trò hay không? Nhân tiện luyện lại xem tư duy mình còn bén như thuở  lừng lẫy học sinh giỏi đứng đầu cả nước hay không? Hay là cùng năm tháng thì độ chai độ mòn độ trơ đã làm hỏng mất mình rồi. Nào thì bắt đầu canh đồng hồ: 15 phút cho 1 bài làm trên vi tính nhé!
Đề: Bình luận câu tục ngữ: "Chết trong hơn sống đục"
Bài làm:
Câu tục ngữ "Chết trong hơn sống đục" từ lâu đã thành lẽ sống gắn liền với phẩm chất dân tộc Việt Nam
. Cho đến nay khi xã hội đã có nhiều thay đổi có` những giá trị cũ đảo lộn thì câu tục ngữ ấy vẫn luôn luôn đúng!
   Trước hết câu tục ngữ này hướng chúng ta đến một cách sống biết tự trọng của con người có nhân cách qua lối so sánh nhằm khẳng định một sự lựa chọn dứt khoát. "Chết trong" là dám chấp nhận đánh đổi cả mạng sống của mình để giữ lòng thiện không thay đổi chí hướng trọng danh dự hơn mạng sống của bản thân. Còn "sống đục" là cách sống của loại người tiểu nhân bỉ ổi sẵn sàng bán rẻ danh dự lương tâm để cầu mong vơ vét chút lợi lộc cho riêng mình. Quan niệm từ câu tục ngữ này có sự gặp gỡ với tinh thần: "Ninh thọ tử bất ninh thọ nhục" của hạng người quân tử trong xã hội ngày xưa. Thực chất từ lối so sánh này ta có thể nhận ra mối quan hệ giữa danh - lợi tinh thần - vật chất có ý nghĩa to lớn quan hệ đến sự sống - cái chết của con người.
   Thực tế trong lịch sử dân tộc cũng như trong các mối quan hệ của đời sống chúng ta đã chứng kiến nhiều tấm gương sáng đã sống đúng theo tinh thần của cha ông đúc kết ngàn đời nay. Trần Bình Trọng "thà làm ma nước Nam hơn làm vương đất Bắc" đã sẵn sàng chấp nhận cái chết quyết không quỳ gối đầu hàng tướng giặc Thoát  Hoan bao anh hùng nghĩa sĩ hy sinh được Nguyễn Đình Chiểu ca ngợi trong "Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc" cũng sống đúng tinh thần "Thà chết mà đặng câu địch khái về theo tổ phụ cũng vinh; hơn còn mà chịu tiếng đầu Tây ở với man di rất khổ". Trong cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc đã có bao chiến sĩ kiên cường nêu gương hy sinh anh dũng vượt qua sự cám dỗ vật chất của kẻ thù một lòng kiên trung với cách mạng. Và lịch sử cũng ghi lại và phỉ nhổ bọn người bán nước cầu vinh như Trần Ích Tắc Lê Chiêu Thống. Trong xã hội hiện đại dường như tìm một tấm gương sáng theo tinh thần "Chết trong hơn sống đục" khó hơn nhiều bởi lẽ xung quanh có bao nhiêu sự quyến rũ của bả vinh hoa. Có những người kiên cường trong chiến đấu nhưng lại gục ngã giữa đời thường chỉ vì ham bổng lộc quyền chức sẵn sàng hại người thủ đoạn man trá để vơ vét cho đầy túi tham. Các hiện tượng tham nhũng hối lộ tham ô cũng như sự thoái hóa đạo đức trong đội ngũ công bộc của dân khiến cho những ai có lương tri đều cảm thấy nhức nhối. Tuy nhiên vẫn có những người dũng cảm dám đứng lên trực diện đấu tranh với kẻ xấu cái ác sẵn sàng chấp nhận trù dập để cho công lý thắng lợi họ có thể là những con người bình thường vô danh nhưng đáng để chúng ta nể phục. Thực tế ấy chứng minh: chỉ có những người biết trọng danh dự xem danh dự như lẽ sống của mình thì dù thành bại cũng đáng được nể trọng còn những kẻ coi lợi lớn hơn danh bán rẻ lương tâm nhắm mắt làm điều sai trái bao giờ cũng bị lên án.
  Muốn sống đúng theo lẽ sống tốt đẹp này chúng ta cũng cần tự nhìn nhận lại bản thân điều chỉnh tu dưỡng chính mình biết nhìn thẳng vào những sai lầm và rèn luyện bản lĩnh đấu tranh loại trừ cái xấu không nể nang bao che không a dua nịnh hót không để bị cuốn vào vòng xoáy của lợi danh tham quyền cố vị... Có như vậy mỗi chúng ta mới thật sự trưởng thành chiến thắng bản thân để hoàn thiện nhân cách.
   Câu tục ngữ "Chết trong hơn sống đục" là lời cảnh tỉnh cho mỗi người chúng ta là truyền thống tốt đẹp mà mỗi người cần trân trọng gìn giữ và phát huy.
-----
Tự nhận xét: Bài viết ăn gian hơn thời gian quy định 10 phút. Nội dung sáo rỗng chung chung chưa thể hiện suy nghĩ sâu sắc của bản thân còn né tránh chưa dám đề cập những vấn đề thời sự nóng hổi trong xã hội hiện nay.
Chấm điểm: Tùy ý các cụ vào xem! Có sao chịu vậy! Hehe!

More...

Nghị luận xã hội tản mạn...

By Trần Hà Nam

   Cả tuần nay đang đầu tư cho việc soạn những đề Nghị luận xã hội cho học sinh mới cảm thấy hết áp lực khi làm văn nghị luận xã hội. Trong sách có định hướng ba dạng chính là Nghị luận về tư tưởng đạo lý Nghị luận về hiện tượng đời sống và Nghị luận về một vấn đề xã hội trong tác phẩm văn học. Xem ra dạng thứ ba thì may ra học sinh có thể làm tương đối suôn sẻ còn lại thì quả thật là nan giải. Bởi lẽ các vấn đề được gợi ý thì có sự chồng chéo với bộ môn giáo dục công dân. Điều khó nữa là thầy giáo dù là người có hiểu biết xã hội rộng hơn học sinh cũng còn cảm thấy khó khăn khiđặt bút viết về những vấn đề của Nghị luận xã hộiđể khỏi bị rập khuôn xơ cứng huống chi học sinh dễ bị gò vào khuôn sẵn có của sách vở mà thiếu kiến thức thực tế!
   Định hướng cho một bài làm Nghị luận xã hội quả thật là vấn đề nan giải rồi sẽ có lúc chúng ta lại phảiđối mặt với một loạt văn mẫu trong bài làm của học sinh. Có lẽ khi soạn đáp án trong các kỳ thi Bộ cũng phải hết sức linh hoạt và chấp nhận những suy nghĩ lập luận không theo khuôn mẫu miễn làm sao đánh giá được học sinh ở năng lực tư duy và phản biện cũng như lập luận. Ngay cả tờ Văn học và học văn đã tổ chức cuộc thi soạn đề và viết bài Nghị luận xã hội mà chưa tìm thấy bài nào để làm chuẩn mực cả! Khó thay!
NHÂN ĐÂY CẬP NHẬT KẾT QUẢ TRẮC NGHIỆM
 MÔN VĂN

Học sinh không thích học Văn là vì...
Thầy cô dạy dở 27
Bài học xơ cứng 13
Bài học quá nhiều 49
Cách dạy quá cũ 25
Không thực tế 33
Áp lực môn khác 20

More...

Trở lại vụ việc Lê Hoài Lương bị khai trừ

By Trần Hà Nam

Nghĩ về những gì xảy ra ở Bình Định sau Quyết định khai trừ hội viên số 94 của Hội VHNT Bình Định với hội viên Lê Hoài Lương.


            Nhìn lại vụ việc xảy ra sau cuộc họp BCH Hội VHNT (8 người)  dưới sự chủ trì của Chủ tịch Nguyễn Thanh Mừng dẫn đến kết quả khai trừ hội viên Lê Hoài Lương theo Quyết định 94 ngày 13.7.2009 do UV Thường trực Nguyễn Quốc Hùng ký đối chiếu với các văn bản về công tác văn hoá nghệ thuật người viết bài này chợt nhận ra tính chất đặc biệt lạ lùng không tiền khoáng hậu của hội nhà. Những thông tin đưa lên cung cấp vụ việc gây nóng các trang mạng có nhiều luồng dư luận khác nhau gay gắt cực đoan  nhưng có thể thấy sự việc này đã làm rúng động văn nghệ sĩ trong cả nước.

            Cho đến thời điểm này Hội VHNT Bình Định mới chỉ có một Thông báo số 93 gửi cho toàn thể hội viên và Quyết định số 94 gửi cho riêng ông Lê Hoài Lương. Một điều kỳ lạ là cả hai văn bản chỉ nêu lý do khai trừ một cách hết sức chung chung mà không hề có một lời giải thích rành mạch đến hội viên: "vì mắc phải những khuyết điểm nghiêm trọng trong quá trình công tác". Chính vì nhiều điểm bất thường mà cuộc họp BCH Chi hội Văn học đã tiến hành và chính thức đề nghị triệu tập họp chi hội để có thể có những phân tích đả thông từ phía lãnh đạo Hội cũng như có dịp để hội viên Lê Hoài Lương được phát biểu ý kiến phê và tự phê. Tiếc thay Ban Thường vụ Hội đã không cho phép tiến hành cuộc họp này khiến cho hội viên mất quyền thông tin và có ý kiến phản hồi. Xét theo Điều lệ Hội (2002 - 2007) thì việc làm này hoàn toàn thiếu minh bạch. Toàn bộ thông tin xung quanh vụ việc này từ hai phía chủ yếu thông qua các trang mạng xã hội blog cá nhân cũng như website của một số nhà văn ý kiến mang tính chất cá nhân của các nhân vật có liên quan và bài phản ánh trên một số báo như Gia đình & Xã hội Tiền Phong...chưa rõ đúng sai phải trái! Nhưng có thể thấy việc khai trừ này đã thật sự làm nóng bầu không khí văn nghệ có nguy cơ không thể kiểm soát nổi.

Xem xét  từ góc độ công tác lãnh đạo quản lý văn học nghệ thuật trong công cuộc đổi mới trên quan điểm của Đảng được nêu trong Những nội dung cơ bản của Chỉ thị 61-CT/TW của Ban Bí thư năm 1990 nội dung "NHỮNG NHẬN THỨC CẦN THIẾT VỀ CHỨC NĂNG VÀ NHIỆM VỤ CHÍNH TRỊ CỦA VĂN HỌC NGHỆ THUẬT" tôi xin bàn thêm một vài khía cạnh từ vụ việc này:

More...

Chúc mừng Lệ Bình Quan và các bạn

By Trần Hà Nam


Ảnh: Lệ Bình Quan (góc trái ngoài cùng) trong buổi trình làng Bát tú Thơ trẻ (nguồn: trannhuong.com)
Thơ trẻ 360o đã trình làng hoành tráng và được khen ngợi! Các gương mặt trẻ đã thật sự chiếm được cảm tình của độc giả khó tính bằng nội lực của mình mà không cần phải cao giọng phách lối hay uốn éo cảm xúc. Không dự nhưng tin là ai đọc thơ của các bạn đều cùng chung cảm giác như vậy!
lbq
Ảnh: Lệ Bình Quan đọc thơ tại Văn Miếu dịp Tết con Trâu (nguồn: báo Đất Việt)
Vui vì trong số 8 gương mặt thơ trẻ ấy có Lệ Bình Quan - chú em tài hoa và yêu văn chương! Lặng lẽ thế mà đã làm được khối việc từ sau khi tốt nghiệp thạc sĩ văn chương! Nào là admin của trang vietvan.vn của trường Đại học Văn hóa Hà Nội. Mừng công việc chú đã ổn định với tư cách cán bộ trẻ của khoa Sáng tác Lý luận phê bình của trường để thực hiện giấc mơ văn chương và nhất là có thể đem lại những điều mới mẻ cho thi ca văn học. Trường giang sóng sau đè sóng trước...thật đáng tự hào!
Mong sao Lệ Bình Quan sẽ tiến xa trên con đường làm thơ viết phê bình của mình!

More...

Ta lại muốn trở thành em nhỏ - G.G.Byron

By Trần Hà Nam

Bài thơ này đã từng đi suốt thời tuổi trẻ của tôi! Đọc và đã từng nhiều lần lại nhớ về!

"I Would I Were a Careless Child"

I would I were a careless child 
Still dwelling in my Highland cave
Or roaming through the dusky wild
Or bounding o er the dark blue wave;
The cumbrous pomp of Saxon pride
Accords not with the freeborn soul
Which loves the mountain s craggy side
And seeks the rocks where billows roll.

Fortune! Take back these cultur d lands
Take back this name of splendid sound!
I hate the touch of servile hands
I hate the slaves that cringe around:
Place me among the rocks I love
Which sound to Ocean s wildest roar;
I ask but this - again to rove
Through scenes my youth hath known before.

Few are my years and yet I feel
The World was ne er design d for me:
Ah! Why do dark ning shades conceal
The hour when man must cease to be?
A visionary scene of bliss:
Truth - wherefore did thy hated beam
Awake me to a world like this?

I lov d - but those I lov d are gone;
Had friends - my early friends are fled:
How cheerless feels the heart alone
When all its former hopes are dead!
Though gay companions o er the bowl
Dispel awhile the sense of ill;
Though Pleasure stirs the maddening soul
The heart - the heart - is lonely still.

How dull! to hear the voice of those
Whom Rank of Chance whom Wealth or Power
Have made though neither friends nor foes
Associates of the festive hour.
Give me again a faithful few
In years and feelings still the same
And I will fly the midnight crew
Where boist rous Joy is but a name.

And Woman lovely Woman! thou
My hope my comforter my all!
How cold must be my bosom now
When e en thy smiles begin to pall!
Without a sigh would I resign
This busy scene of splendid Woe
To make that calm contentment mine
Which Virtue knows or seems to know.

Fain would I fly the haunts of men -
I seek to shun not hate mankind;
My breast requires the sullen glen
Whose gloom may suit a darken d mind.
Oh! that to me the wings were given
Which bear the turtle to her nest!
Then would I cleave the vault of Heaven
To flee away and be at rest.
GEORGE GORDON BYRON

More...

Con người lãng mạn trong "Tống Biệt Hành" (Thâm Tâm)

By Trần Hà Nam

Bài viết đã lâu tình cờ vào mạng thấy được tuyển chọn vào trang http://www.binhchonthohay.com do tác giả Trần Đình Thu chủ biên kéo về blog này khoe với bà con.
CON NGƯỜI LÃNG MẠN TRONG TỐNG BIỆT HÀNH  

   Tác giả: Trần Hà Nam

Không gian bi tráng. Ly biệt sầu thương. Nỗi buồn thăm thẳm cứ lấn át dần hùng tâm tráng chí người đi bằng cảm giác mất mát đổ vỡ hụt hẫng dâng đầy trong những dòng thơ của Tống biệt hành.

Tống biệt hành không nằm trong không khí của những cuộc ra đi của Tây Tiến Đất Nước của giai đoạn kháng chiến chống Pháp nên tư cách tráng sĩ của ly khách hiện ra trong bài thơ thuần túy chỉ là hình ảnh con người lãng mạn cá nhân mà thôi. Dẫu rằng trong thực tế người bạn của Thâm Tâm có thể lên chiến khu nhưng từ nguyên mẫu đến nhân vật trữ tình trong thơ thường vẫn có khoảng cách nhất định. Huống chi cách xây dựng hình ảnh khắc họa tâm trạng nhân vật ở đây hoàn toàn thuộc về thủ pháp lãng mạn. Có mượn thơ xưa cái không khí "đưa qua sông" cũng là để phân biệt với người của thời hiện đại không đưa qua sông. Có mượn bóng chiều cũng để nhấn mạnh ngoại cảnh không phải là tác nhân tạo nên nỗi buồn biệt ly vì bóng chiều không thắm không vàng vọt không buồn không vui.. Những từ đưa người ly khách người buồn người đi ... có thể nhận ra suốt trục dọc của bài thơ và nhấn nhá nhiều lần như một điệp khúc buồn. Sự thay đổi của thời đại và sự khác biệt trong tư tưởng đã làm nên hình bóng con người hiệp sĩ nhưng kiểu người ấy khác hẳn Kinh Kha ngày xưa ra đi diệt trừ bạo chúa. Bởi đọc kỹ những câu thơ Thâm Tâm ta không biết được người ấy đi đâu muốn làm gì cụ thể. Tất cả chỉ là để thỏa mãn khát khao :

                             Chí nhớn chưa về bàn tay không

                             Thì không bao giờ nói trở lại

Nhưng vì một lý tưởng cá nhân để sẵn sàng đánh đổi tất cả dứt bỏ sợi dây ràng buộc của tình mẫu tử chị em anh em bạn bè... có tàn nhẫn quá chăng? Đứng về lý tác giả là người đồng tình cùng ly khách trong những lời cảm khái. Nhưng nếu chỉ có vậy người ra đi sẽ có bộ dạng của một kép hát trên sân khấu. Thâm Tâm đã nghiêng về mặt tình cảm hòa nhập với tâm trạng người trong cuộc để diễn tả những khoảnh khắc của chiều hôm trước sáng hôm nay và của cả buổi chiều hiện tại với nỗi buồn đứt ruột cố nén trong lòng kẻ ra đi. Để biết rằng người ấy không phải là kẻ một dửng dưng . Khổ kết nghẹn ngào như một lời trăng trối gửi về mẹ chị em với những hình ảnh so sánh chiếc lá bay hạt bụi hơi rượu say đầy những ám ảnh thân phận. Và đó cũng là cách cắt nghĩa cho thái độ dửng dưng đến lạnh lùng trước đó.

Bốn năm sau khi viết Tống biệt hành Thâm Tâm đã viết Vọng nhân hành (1944) có những câu:

                   Sông Hồng chẳng phải xưa sông Dịch

                   Ta ghét hoài câu "nhất khứ hề..."

Có lẽ phải bắt đầu từ tâm thế thời đại ấy chúng ta mới cắt nghĩa được phần nào tứ thơ của Tống biệt hành. Vào những năm bốn mươi của thế kỷ XX trên thi đàn lãng mạn Việt Nam Thâm Tâm Trần Huyền Trân Nguyễn Bính có một hơi thơ giống nhau : "Nằm đây thép rỉ son mòn - Cái đi mất mát cái còn lần khân" (Độc hành ca - Trần Huyền Trân); "Ta đi nhưng biết về đâu chứ - Đã nổi phong yên lộng bốn trời - Thà cứ ở đây ngồi giữa chợ - Uống say mà gọi thế nhân ơi" (Hành phương Nam - Nguyễn Bính). Phải chăng khi cuộc sống thực trở nên bức bối ngột ngạt các nhà thơ thời ấy khao khát một cuộc ra đi? Nhưng phần lớn những khúc hành ca chỉ là một sự giải tỏa tâm trạng bức bối trong khi cuộc sống thực của các nhà thơ cứ quẩn quanh trong khuôn đời chật hẹp. Tinh thần ấy đã từng được nói lên rất rõ trong thơ Hàn Mặc Tử : "Đi đi đi mãi nơi vô định - Tìm cái phi thường cái ước mơ"(Đời phiêu lãng). Nhân vật người đi trong Tống biệt hành dù có gợi lại không khí cổ xưa dù cố gắng gượng chống chọi tiếng thổn thức sâu thẳm từ tâm hồn bằng dáng vẻ kiêu dũng bề ngoài cũng vẫn chỉ là sản phẩm thuần túy lãng mạn. Người đọc thẩm thấu thêm chất "bâng khuâng khó hiểu của thời đại" (Hoài Thanh Hoài Chân - Thi nhân Việt Nam) từ bài thơ của Thâm Tâm để trân trọng những tấm lòng biết hướng về những điều cao cả như một sự phản ứng lại xã hội tầm thường tù túng lúc bấy giờ. Vì vậy nỗi buồn của người đi (cũng là tâm trạng của chính Thâm Tâm) rất đáng quý.

                                                                                                            Trần Hà Nam

 

(Giáo viên trường THPT chuyên Lê Quý Đôn Qui Nhơn Bình Định)

More...