Sign up

Đọc "Thơ và Bình Thơ"

tranhanam 14 March, 2010 18:05 Bài viết Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Trong cuộc sống, có lẽ một trong những điều đáng sợ là sự lãng quên. Có bao nhà thơ, bài thơ tưởng đã chìm vào quá vãng. Tuy nhiên, có người đã lặng lẽ ghi dấu ấn của mình vào cuộc đời bằng con đường văn chương nghệ thuật, với tư cách một người bạn đường, tôn vinh những giá trị thi ca qua sự trải nghiệm tâm huyết bền bỉ suốt nửa thế kỷ. Vẫn giữ một mối tình thơ khi tuổi đang cận kề thất thập, kể cũng là một điều hiếm hoi!

Sau "Cảm nhận và Bình thơ" - tác phẩm đoạt hạng A giải Xuân Diệu - Đào Tấn, nhà giáo ưu tú Trương Tham lại tiếp tục trình làng công trình mới, chắt lọc những bài bình thơ tâm đắc cũng như những cảm nhận mới mẻ trong quyển sách "Thơ và Bình thơ" (NXB Hội nhà Văn, 2009), với 42 bài viết trong phần Tình Thơ và 9 bài của học trò, đồng nghiệp trong phần Tri Âm cuối sách. Trong Ngày Thơ Việt Nam dịp Nguyên Tiêu Canh Dần 2010 vừa rồi, tôi đã thấy những em học sinh trường chuyên Lê Quý Đôn hớn hở nâng niu quyển sách như một món quà quý đầu Xuân, tíu tít ùa đến bên thầy để xin chữ ký tác giả. Như vậy, thầy lại có thêm bao nhiêu thế hệ học trò mới, có thêm niềm vui đem thi ca đến với cuộc sống hôm nay. Và chắc chắn những điều gửi gắm trong quyển sách này sẽ còn được nhiều lứa học trò nữa tiếp nhận, tri âm. Của tin còn một chút này...

Cách bình thơ của thầy Trương Tham là một phong cách không thể lẫn với bất cứ ai. Không cần bóc tách tỉ mẩn câu chữ, mà đi từ những chiêm nghiệm khái quát, những ý vị cô đọng nhất của tác phẩm, để từ đó thẩm định giá trị của bài thơ, lột tả thần thái trong tứ thơ và chỉ ra đúng tạng thơ của tác giả. Để làm được điều đó, người bình đã phải nghiền ngẫm công phu, lao tâm khổ tứ, có những bài viết phải trăn trở hàng năm trời, có những tứ thơ thầy từng nghĩ và trao đổi với đồng nghiệp, học trò từ hàng chục năm bây giờ mới thành bài viết. Bởi vậy mà có những lời bình thật đắt giá. Các bài bình Tình ca ban mai (Chế Lan Viên), Ngày Xuân dạy các con (Nguyễn Khuyến), Trường huyện (Nguyễn Bính), Tiếng chim tu hú (Anh Thơ), Tình sông núi(Trần Mai Ninh, Đôi mắt người Sơn Tây (Quang Dũng)...là những trường hợp như vậy.

Bên cạnh những bài thơ nổi tiếng, những bài trong chương trình phổ thông đã quen thuộc, thầy còn chứng tỏ một sức đọc và cảm sâu rộng đáng trân trọng khi chịu khó tìm những bài thơ hay, những tác giả đương đại và cả những gương mặt thơ mới xuất hiện và có triển vọng những năm gần đây. Đây cũng là điều đáng ghi nhận ở một tâm hồn nhà giáo - nghệ sĩ khi không để cho thời gian lấy đi độ nhạy và vẻ thanh xuân của tâm hồn. Tất nhiên, có thể có những ý những bài chưa thật thỏa mãn người đọc, thế nhưng một sự khai phá gợi mở của thầy sẽ tiếp tục bắt ta phải suy nghĩ, tìm tòi, cùng khám phá tiếp những tầng nghĩa ẩn sâu trong văn bản. Tôi bắt gặp trong tập sách này những niềm đồng cảm giữa người bình thơ và nhà thơ, như những chia sẻ chiêm nghiệm, xin được trích đôi dòng: "Đến Mây trắng, không khí hồ hởi tin yêu Nắng mênh mông trong mắt chúng tôi cười, Tôi xin làm một con tằm như lắng lại. Cả tập thơ man mác một nỗi buồn mây trắng với những trăn trở, suy tư về thế sự, về những diễn biến phức tạp của đời sống. Không phải nhà thơ đã đi vào tuổi mây trắng mà vì bên cạnh những cái được lớn lao chúng ta có những cái mất không nhỏ" (Lời bình tập Mây trắng của Lệ Thu), còn đây là những lời dành cho tập Bóng trúc (Văn Trọng Hùng): "Thơ Văn Trọng Hùng là tiếng nói của đời sống, vì cuộc sống mà có. (...) Chí ít cũng là những ước mong mình được sống thực là mình. Tất cả những nét đó như từ trong tâm hồn cốt cách của nhà thơ bộc lộ một cách tự nhiên qua những bài thơ của anh". Với các bài thơ Trương Chi (Quang Vĩnh Khương), Giấc mơ hoa ban trắng (Mai Thìn), Cảm quê (Tăng Hữu Thơ)... cũng có những khoảnh khắc đồng điệu như vậy! Người làm thơ có những tri âm, còn gì quý hơn!

Không chỉ vậy, người viết cũng tỏ ra ưu ái với những cây bút trẻ, có phát hiện động viên quý báu. Chẳng hạn những lời bình dành cho nhà thơ trẻ Ngô Liêm Khoan: "Ngô Liêm Khoan có cách nói riêng của mình, anh không chỉ phê phán mà rất thể tất trong cách nhìn nhận vấn đề. Chính những tâm hồn già cỗi, những gương mặt vô hồn kia cũng có nỗi đau riêng của nó. Còn gì xót xa bằng khi ‘chợt nhận ra mình từ những cánh đang rơi'. Muốn giữ mà không giữ nổi như một sự giằng co trên vết trượt dài. Là cách nhìn thấu đáo của một người cầm bút" (Lời bình Giọt mưa giữa nắng). Hay như việc nhặt ra những câu thơ tứ thơ hay trong tập thơ Nguyên Tiêu của Hội VHNT Bình Định của các tác giả Phổ Đồng, Vũ Đình Thung..., tác giả để lại lời bình thật tâm đắc: "Lời thơ bình dị đến trong sáng như buột miệng nói ra. Tất cả đều lặng lẽ ở bên ngoài, bên trong nén chặt, biết bao mất còn, tàn úa, lớn lên...là quy luật tất yếu của đời sống. với nỗi mừng, niềm vui, nỗi buồn, khắc khoải...bao nhiêu tâm trạng. Để rồi tất cả đọng lại một mùi hương bất tử với thời gian." (bình Lặng lẽ của Vũ Đình Thung)

Đồng thời với việc thẩm thơ, thưởng thơ, làm sang cho thơ vẫn là một thái độ sòng phẳng thẳng thắn trong những bài trao đổi của thầy, khi phê những câu thơ, những cách đối xử với thơ thiếu trân trọng, cùng với những băn khoăn từ góc nhìn của một thầy giáo dạy Văn lâu năm có lương tâm với nghề nghiệp. Điều đó như một phản hồi từ phía nhà trường với người biên soạn chương trình, sách giáo khoa, cũng là việc làm cần thiết vì quyền lợi học sinh.

Bình thơ để giãi bày thái độ sống đắm đuối với thơ, để tiếp tục chuyển tải những suy ngẫm bình giá đến với thế hệ sau, khi bản thân thầy từ lâu đã là một ông giáo hồi hưu, đó cũng là một lựa chọn để luôn tự làm mới mình, để giữ tâm hồn mãi được thanh xuân của nhà giáo ưu tú Trương Tham! Trân trọng cảm ơn thầy!

Quy Nhơn, tháng 3 năm 2010

(*) (Thơ & bình thơ của nhà giáo ưu tú Trương Tham - NXB Hội Nhà văn 2009)


Bình giảng ĐẤT QUÊ TA MÊNH MÔNG

tranhanam 30 January, 2010 23:34 Bài viết Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Bình giảng bài thơ ĐẤT QUÊ TA MÊNH MÔNG (Dương Hương Ly)

Những năm tháng hào hùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ đã qua lâu. Nhưng những dấu ấn của thời đại ấy vẫn ghi lại đầy đủ trong tâm trí bao lớp người. Chất thơ của một thời hùng vĩ, cao cả dường như kết tinh trong hình tượng người mẹ, để cho các nhà thơ, nhạc sĩ ngợi ca. Có một bài thơ đã ra đời trong những ngày tháng ấy,được phổ nhạc để vút lên âm điệu đầy xúc động về người mẹ: Đất quê ta mênh mông của Dương Hương Ly. Cái hay của bài thơ chính là ở tình cảm xúc động và giản dị.

Không phải ngẫu nhiên khi nhan đề bài thơ là "Đất quê ta mênh mông" nhưng hình tượng xuyên suốt bài thơ lại là Bà mẹ đào hầm. Nhà thơ có sự liên tưởng từ thực tế công việc của mẹ nhưng cảm hứng này cũng gắn liền cảm hứng trữ tình công dân của thi ca chống Mỹ. Tố Hữu từng viết:

Việt Nam ôi Tổ quốc thương yêu

Trong khổ đau người đẹp hơn nhiều

Như bà mẹ sớm chiều gánh nặng

Nhẫn nại nuôi con suốt đời im lặng

Dương Hương Lylà nhà thơ - chiến sĩ hoạt động trên chiến trường miền Trung - Tây Nguyên, là người trực tiếp chứng kiến và chịu ơn sự hy sinh lặng thầm của những người mẹ nên có lẽ cảm hứng về Đất nước giàu ấn tượng từ người mẹ cũng là điều dĩ nhiên.Người Mẹ bình thường nhưng vĩ đại đã hiện lên trong những dòng thơ đầy ám ảnh,kết tinh vẻ đẹp của cả một thời đại chống Mỹ.

Bài thơ bắt đầu từ một câu chuyện được kể lại ngắn gọn, giản dị:

Mẹ đào hầm từ thuở tóc còn xanh

Nay mẹ đã phơ phơ đầu bạc

Mẹ vẫn đào hầm dưới tầm đại bác

Bao đêm rồi tiếng cuốc vọng năm canh

Giản đơn là vậy, việc đào hầm của mẹ! Nhưng có sự bất bình thường ở chỗ nhà thơ xâu chuỗi hai khoảng thời gian "tóc còn xanh" đến khi "phơ phơ đầu bạc". Công việc diễn ra thật âm thầm lặng lẽ, hòa cùng không gian của bóng đêm, bền bỉ miệt màikhông ngừng nghỉ. "Bao đêm rồi...", lời thơ như một câu hỏi vọng lên để nhà thơ bày tỏ lòng kính phục sự kiên trì nhẫn nại của mẹ. Hai âm thanh được diễn tả thật khác nhau: một bên là "đại bác", một bên là "tiếng cuốc vọng năm canh".Hóa ra việc đào hầm ấy không hề đơn giản vì đã đối mặt, thách thức sự hủy diệt của kẻ thù.

"Tiếng cuốc vọng năm canh" là âm vang tấm lòng người mẹ, để những đứa con dưới hầm bí mật và nhà thơ nhận ra một ý nghĩa thật lớn lao:

Đất nước mình hai mươi năm chiến tranh

Tiếng cuốc năm canh nặng tình đất nước

Hầm mẹ giăng như lũy như thành

Che chở mỗi bước chân con bước

Hai mươi năm -đủ để một thế hệ lớn lên, hai mươi năm - cũng là thời gian cả dân tộc phải đốiđầu với sự hủy diệt của kẻ thù để bảo vệ nền độc lập tự do. Có một điều nhà thơ không nói rõ nhưng người đọc có thể nhận ra: đó cũng là thời gian đằng đẵngnhuộm mái tóc xanh của mẹ thành "phơ phơ đầu bạc" - một thời xuân sắc đã điqua. Niềm vui của mẹ, tình yêu đời mẹ nằm trong "tiếng cuốc năm canh" đều đều như nhịp tim thôi thúc. Dương Hương Ly dồn hết tình cảm vào câu thơ ngợi catình mẹ - "nặng tình đất nước". Câu thơ không phải cách so sánh thông thường màchứa đựng niềm cảm phục kính yêu của những đứa con chiến sĩ. Thành quả của mẹ, công sức của mẹ là ở những chiếc hầm bí mật "giăng như lũy như thành". Sức vócmảnh mai của người mẹ "phơ phơ đầu bạc" vụt lớn lao thành sức mạnh Nhân Dân.

Từ niềm vuisứơng, biết ơn của một đứa con được bao bọc, chở che trong tình yêu của mẹ, nhàthơ chợt phát hiện ra một điều tưởng như nghịch lý:

Đất quê ta mênh mông

Quân thù không xăm hết được

Lòng mẹ rộng vô cùng

Đủ giấu cả hàng sư đoàn dưới đất

Nơi hầm tối lại là nơi sáng nhất

Nơi con tìm ra sức mạnh Việt Nam

Như một chân lý giản đơn, khi thế trận của lòng dân "giăng như lũy như thành", kẻ thù phải bó tay, bất lực. Tác giả lại đưa ra một liên tưởng đầy ấn tượng từ "lòng mẹ" đến "lòng đất mẹ". Xưa có câu chuyện mẹ Âu Cơ bọc lũ con trong bọc trăm trứng,nay người mẹ đào hầm bao bọc "cả hàng sư đoàn". Phải chăng tác giả cũng đangnghĩ về một mẹ Âu Cơ của thời đại chống Mỹ? Duy có một điều khác chăng là ngườimẹ ở đây không bước ra từ huyền thoại mà bằng xương bằng thịt, bằng tất cả sựbao dung của tình yêu nước lớn lao. Đó cũng là cơ sở để nhà thơ nhận ra "sức mạnh Việt Nam" từ một nghịch lý "Nơi hầm tối lại là nơi sáng nhất". Sức mạnh của dân tộc tạo nên từ ơn sinh thành của người mẹ, sức mạnh ấy hội tụ cả lòng nhân ái và chủ nghĩa anh hùng. Từ cảm nhận này của Dương Hương Ly, ta chợt nhớ đến một lời ca ngợi của đại văn hào Nga M.Gorki : "Không có Người Mẹ thì cả anh hùng, cả nhà thơ đều không có. Sức mạnh Việt Nam - dân tộc anh hùng và nghệ sĩ- đã bắt nguồn từ người mẹ bình thường mà vô cùng vĩ đại, có lẽ đó là đều nhà thơ phát hiện được từ công việc âm thầm của mẹ.

Cuộc sinh nởnào mà chẳng đớn đau! Nhưng nỗi đau của mẹ lại gắn với những trận đòn thù của bầy giặc Mỹ điên cuồng, hèn hạ và bất lực. Có thể tác giả đã hơi tham lam khi đưa thêm vào chi tiết để tố cáo tội ác của kẻ thù cũng như để ngợi ca ý chí kiên cường của mẹ. Không một người mẹ bình thường nào lại không sẵn sàng chịu đau vì những đứa con mình. Sự lặng yên của mẹ là cái lặng im của đất. Ta có thể nhận ra ở đây nỗi đau đớn xót xa của những đứa con chiến sĩ cũng như quyện chặt vào cùng đất mẹ, như chờ phút bùng lên rửa hận. Còn mẹ thì vẫn thế:

Trên mình mẹ mang nhiều thương tật

Tóc mẹ bạc rồi lại bạc thêm

Nhưng đêm đêm

Tiếng nhát cuốc vẫn xóay vào ruột đất

Trong tiếng cuốc của mẹ, có cả nỗi đau xoáy ruột của cả những đứa con. Tiếng cuốc như thôi thúc, như giục giã lòng con quyết sống mái với kẻ thù.

Để rồi sức mạnh của mẹ truyền cả cho những đứa con:

Có những đoàn quân từ lòng đất xông lên

Quân thù bạt vía

Xung quanh chúng đâu cũng là trận địa

Đất quê ta mênh mông

Lòng mẹ rộng vô cùng

"Diệt Mỹ là cao cả của tình yêu", chỉ có chiến đấu tiêu diệt kẻ thù mới là sự đáp lại đầy đủ nhất tình mẹ dành cho những người chiến sĩ. Sự che chở âm thầm, sự hy sinhlớn lao của mẹ dành cho những đứa con dưới hầm bí mật đã góp thêm sức mạnh khiến "quân thù bạt vía". Một lần nữa điệp khúc "Đất quê ta mênh mông - Lòng mẹ rộng vô cùng" lại cất lên như một vĩ thanh để người đọc nhận ra ý nghĩa cao cả của cuộc chiến đấu chống Mỹ, vì Đất quê ta, vì Mẹ, vì những tình cảm lớn lao.Và một lần nữa, vóc dáng của Mẹ đã lớn mênh mông ngang tầm Đất Nước.

"Đất quê ta mênh mông" của Dương Hương Ly chỉ là một cảm nhận rất riêng của nhà thơ về sứcmạnh vĩ đại của dân tộc Việt Nam trong thời đại chống Mỹ qua hình tượng Người Mẹ đào hầm. Nhưng hình tượng bất tử của Mẹ đã vượt qua thời gian để lưu lại mãitrong những lời ca dạt dào về mẹ. Đó cũng là nguồn cảm hứng về một thời đại giàu chất sử thi mà sau này một lần nữa ta còn gặp trong lời ca về mẹ của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn "Mẹ về đứng dưới mưa, che từng căn hầm nhỏ...". Hình tượng người mẹ - đất nước trong thời đại chống Mỹ sẽ mãi còn là nguồn cảm hứng nghệ thuật bất tận.

Hiểu bài thơ để chúng ta hiểu hơn về một thời đại hào hùng của dân tộc. Ta cũng hiểu tấm lòng rất đẹp của một nhà thơ - chiến sĩ dành cho mẹ, cho Tổ quốc. Từ tình yêu của mẹ, ta hiểu vì sao đất nước đối với ta lớn lao nhưng gần gũi thân thương vôcùng.

Giờ đây, mỗi khi giai điệu bài ca về người mẹ đào hầm vang lên trên sóng phát thanh, đài truyền hình, vang lên đâu đó giữa đời thường bộn bề toan lo hối hả, hình ảnh mẹ "phơ phơ đầu bạc" trong bài thơ Dương Hương Ly lại hiện lên lồng lộng trong tâm trí, như một lời nhắc nhớ mỗi chúng ta...

                                    Qui Nhơn, 2006 - 2010

                                                T.H.N

 


CON NGƯỜI QUA TÁC PHẨM BÀ LÃO IDECGHIN (kết)

tranhanam 01 January, 2010 06:34 Bài viết Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
heart
           Truyền thuyết về chàng Đankô là bài ca tuyệt đẹp về sức mạnh của con người với ánh lửa rực cháy của lý tưởng sống. Đây là con người có tính cách tương phản với Larra - kẻ từ bỏ đồng loại của mình. Bóng đêm, đầm lầy và khu rừng tượng trưng cho những thế lực đen tối muốn ngăn cản sức vươn tới của con người. Những thế lực ấy đã làm cho những người trước kia vốn hùng dũng, quả cảm đã phải chùn bước. Trong hoàn cảnh hết sức điển hình ấy, bản chất của mỗi con người được bộc lộ rõ ràng. Đứng trước ranh giới giữa sự sống và cái chết, kẻ mất tinh thần đã "kinh hoảng trước cái chết, không ai còn sợ cuộc đời nô lệ nữa...". Giữa lúc ấy "Đankô xuất hiện". Cái quyết tâm của chàng trai là ý chí sắt đá của con người trước mọi trở lực nguy nan, là ý chí của những người dám hành động. Chỉ có những người dám hành động thì mới có thể biến ước mơ thành hiện thực "Nghĩ ngợi không thể hất bỏ được tảng đá trên đường ta đi. Kẻ nào không mó tay vào việc gì thì chẳng làm nên công chuyện gì. Cứ nghĩ làm chi cho hao tâm tổn sức? Hãy đứng lên, chúng ta sẽ đi vào rừng và xuyên qua rừng, bởi vì rừng cũng có chỗ kết thúc, mọi cái trên đời đều có chỗ kết thúc! Ta đi đi! Nào! Tiến bước!...". Sức mạnh của Đankô là sức mạnh của người quả cảm, sức mạnh của con người tự tin vào bản thân mình. Đankô, chàng trai dũng mãnh dẫn đầu đoàn người đã phải đối chọi với cái hèn nhát của con người khi họ gặp trở lực mới. Mâu thuẫn xung đột lên đến đỉnh điểm khi đoàn người dừng lại và kết án Đankô. Những lời lẽ của chàng trai một lần nữa chứng minh cho giá trị chân chính của con người: "Tôi có gan dẫn đường và tôi dẫn các người đi! Còn các người, các người đã làm gì để tự giúp mình? Các người chỉ cắm cổ đi và không biết giữ sức để đi được lâu dài hơn! Các người chỉ mải miết như đàn cừu!". Giá trị chân chính của con người là đi và biết hướng phải đi tới. . Chàng Đankô cũng bị chính đồng loại của mình đẩy vào ranh giới của sự sống và cái chết. Trong con người anh giờ cháy lên hai ngọn lửa: ngọn lửa uất hận trước sự u tối của con người và ngọn lửa của tình yêu thương đồng loại. Cái cao thượng của Đankô đang đối chọi với cái thấp hèn của bầy người u mê. Một điều tất yếu sẽ xảy đến: Đankô phải chết, và Con - Người - viết - hoa ấy đã chọn cái chết cho bản thân, cái chết cho đúng với bản chất con người cao thượng của anh. Hành động anh hùng "xé toang lồng ngực" đã làm nên điều thần kỳ; Đankô đã  nâng những tâm hồn đồng loại lên. "Trái tim cháy sáng rực như mặt trời, và cả khu rừng im lặng, sáng lên dưới ngọn đuốc của lòng thương yêu vĩ đại đối với mọi người". Mặt trời chỉ có một, Đankô chỉ có một trái tim, cuộc sống chỉ có một chân lý vĩnh cửu; ánh sáng cháy rực của trái tim Đankô chính là ánh sáng của chân lý. Con Người ấy trong những giờ phút phải giáp mặt giữa ranh giới của sự sống và cái chết, sự căm thù và lòng thương yêu, cá nhân và tập thể, đã chọn con đường hành động theo đúng nghĩa con người, đánh thức những phần tốt đẹp trong bản chất con người. Hình tượng Đankô đầy tính lãng mạn mà M.Gorki đã xây dựng nên tượng trưng cho hình mẫu lý tưởng của con người. Qua hình tượng Đankô, tác giả muốn nhắn nhủ con người: hãy vươn lên đến những chân trời tốt đẹp hơn.

* *

*

            Dựng lên ba mẩu chuyện, cái hư chen cái thực, cái thực hoà vào cái hư, bút pháp lãng mạn của M.Gorki đã đem đến cho chúng ta một tác phẩm tuyệt vời. Với truyện ngắn "Bà lão Idecghin", M.Gorki đã gửi gắm đến chúng ta một nhận thức đẹp về con người, thúc đẩy chúng ta vươn lên đến giới hạn của con người, CON-NGƯỜI-VIẾT-HOA;  đó là giá trị nhân văn trong tác phẩm này của ông cũng như bao tuyệt tác khác, ông đã từng cất lên những lời ca bất tuyệt về con người: "Con Người, tiếng ấy tự hào biết bao"

                                                                        7.11.1987

                                                              TRẦN HÀ NAM

                                                             (Văn 2B khoá 9 )

                                                                                 (Đánh lại vi tính xong ngày 31.12.2009)

CON NGƯỜI QUA TÁC PHẨM BÀ LÃO IDECGHIN (tiếp)

tranhanam 31 December, 2009 16:24 Bài viết Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

            Trong câu chuyện thứ hai, ta bắt gặp chính mảng hiện thực của cuộc đời hiện ra trần trụi, khoẻ khoắn tràn trề sức sống. Mỗi tính cách trong câu chuyện này hiện lên chân thật rõ ràng như trong đời thường ta vẫn hay gặp. Con người trong câu chuyện thứ nhất thuộc về huyền thoại, còn con người ở đây hiện lên với niềm vui và nỗi buồn, sự bình thản và hoảng hốt, sự bình tĩnh và hèn nhát, sự cao thượng và đê tiện, con người có tình yêu và sự đau khổ, con người đi qua những cột mốc thời gian. Trong câu chuyện thứ hai này, ta có thể thấy một anh thuyền chài "chỉ biết ca hát và hôn hít", một anh chàng Guxun với "một cái đầu rực lửa", lão Thổ Nhĩ Kỳ "nói năng như một đấng chúa tể", một thằng bé mười sáu tuổi với tình yêu "rực cháy trong người", một gã Ba Lan ti tiện và giả dối v.v.... Tất cả những con người ấy được lột tả tính cách qua nhân vật trung tâm là chính bà lão Idecghin.

 (Xem tiếp)

CON NGƯỜI QUA TÁC PHẨM BÀ LÃO IDECGHIN

tranhanam 31 December, 2009 07:29 Bài viết Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Bài viết này đã hoàn thành khi tôi còn là sinh viên năm thứ 2 khoá 9 khoa Ngữ Văn Đại học sư phạm Quy Nhơn (1987). Lâu ngày tìm lại được bản viết tay, vi tính hoá để lưu giữ kỷ niệm một thời!

CON NGƯỜI QUA TÁC PHẨM BÀ LÃO IDECGHIN CỦA MACXIM GORKI

Bà lão Idecghin của Macxim Gorki là một trong những sáng tácở giai đoạn đầu của ông, vào cuối thế kỷ XIX. Truyện ngắn này mang tính dân gian cao và là một trong những sáng tác điển hình của ông. Thông qua tác phẩm, M.Gorki đem đến cho chúng ta những hình ảnh đầy chất lãng mạn và hiện thực về con người. Hay nói đúng hơn, đó là những bức tranh về tính cách. Và tác giả đã ca ngợi nhiệt thành những giá trị chân chính của con người.

* *

*

 (Xem tiếp)

Trở lại vụ việc Lê Hoài Lương bị khai trừ

tranhanam 28 September, 2009 21:10 Bài viết Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Nghĩ về những gì xảy ra ở Bình Định, sau Quyết định khai trừ hội viên số 94 của Hội VHNT Bình Định với hội viên Lê Hoài Lương.


            Nhìn lại vụ việc xảy ra sau cuộc họp BCH Hội VHNT (8 người)  dưới sự chủ trì của Chủ tịch Nguyễn Thanh Mừng, dẫn đến kết quả khai trừ hội viên Lê Hoài Lương theo Quyết định 94 ngày 13.7.2009 do UV Thường trực Nguyễn Quốc Hùng ký, đối chiếu với các văn bản về công tác văn hoá nghệ thuật, người viết bài này chợt nhận ra tính chất đặc biệt lạ lùng, không tiền khoáng hậu của hội nhà. Những thông tin đưa lên cung cấp vụ việc gây nóng các trang mạng, có nhiều luồng dư luận khác nhau, gay gắt, cực đoan  nhưng có thể thấy sự việc này đã làm rúng động văn nghệ sĩ trong cả nước.

            Cho đến thời điểm này, Hội VHNT Bình Định mới chỉ có một Thông báo số 93 gửi cho toàn thể hội viên và Quyết định số 94 gửi cho riêng ông Lê Hoài Lương. Một điều kỳ lạ là cả hai văn bản chỉ nêu lý do khai trừ một cách hết sức chung chung mà không hề có một lời giải thích rành mạch đến hội viên: "vì mắc phải những khuyết điểm nghiêm trọng trong quá trình công tác". Chính vì nhiều điểm bất thường mà cuộc họp BCH Chi hội Văn học đã tiến hành và chính thức đề nghị triệu tập họp chi hội để có thể có những phân tích đả thông từ phía lãnh đạo Hội, cũng như có dịp để hội viên Lê Hoài Lương được phát biểu ý kiến phê và tự phê. Tiếc thay, Ban Thường vụ Hội đã không cho phép tiến hành cuộc họp này, khiến cho hội viên mất quyền thông tin và có ý kiến phản hồi. Xét theo Điều lệ Hội (2002 - 2007) thì việc làm này hoàn toàn thiếu minh bạch. Toàn bộ thông tin xung quanh vụ việc này từ hai phía chủ yếu thông qua các trang mạng xã hội, blog cá nhân cũng như website của một số nhà văn, ý kiến mang tính chất cá nhân của các nhân vật có liên quan và bài phản ánh trên một số báo như Gia đình & Xã hội, Tiền Phong...chưa rõ đúng sai, phải trái! Nhưng có thể thấy việc khai trừ này đã thật sự làm nóng bầu không khí văn nghệ, có nguy cơ không thể kiểm soát nổi.

Xem xét  từ góc độ công tác lãnh đạo, quản lý văn học nghệ thuật trong công cuộc đổi mới, trên quan điểm của Đảng được nêu trong Những nội dung cơ bản của Chỉ thị 61-CT/TW của Ban Bí thư năm 1990, nội dung "NHỮNG NHẬN THỨC CẦN THIẾT VỀ CHỨC NĂNG VÀ NHIỆM VỤ CHÍNH TRỊ CỦA VĂN HỌC NGHỆ THUẬT", tôi xin bàn thêm một vài khía cạnh từ vụ việc này:

 (Xem tiếp)

Con người lãng mạn trong "Tống Biệt Hành" (Thâm Tâm)

tranhanam 24 September, 2009 16:19 Bài viết Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
Bài viết đã lâu, tình cờ vào mạng, thấy được tuyển chọn vào trang http://www.binhchonthohay.com do tác giả Trần Đình Thu chủ biên, kéo về blog này khoe với bà con.
CON NGƯỜI LÃNG MẠN TRONG TỐNG BIỆT HÀNH  

   Tác giả: Trần Hà Nam

Không gian bi tráng. Ly biệt sầu thương. Nỗi buồn thăm thẳm cứ lấn át dần hùng tâm tráng chí người đi bằng cảm giác mất mát, đổ vỡ, hụt hẫng dâng đầy trong những dòng thơ của Tống biệt hành.

Tống biệt hành không nằm trong không khí của những cuộc ra đi của Tây Tiến, Đất Nước của giai đoạn kháng chiến chống Pháp, nên tư cách tráng sĩ của ly khách hiện ra trong bài thơ thuần túy chỉ là hình ảnh con người lãng mạn cá nhân mà thôi. Dẫu rằng trong thực tế, người bạn của Thâm Tâm có thể lên chiến khu, nhưng từ nguyên mẫu đến nhân vật trữ tình trong thơ thường vẫn có khoảng cách nhất định. Huống chi cách xây dựng hình ảnh, khắc họa tâm trạng nhân vật ở đây hoàn toàn thuộc về thủ pháp lãng mạn. Có mượn thơ xưa cái không khí "đưa qua sông" cũng là để phân biệt với người của thời hiện đại không đưa qua sông. Có mượn bóng chiều cũng để nhấn mạnh ngoại cảnh không phải là tác nhân tạo nên nỗi buồn biệt ly, vì bóng chiều không thắm không vàng vọt, không buồn không vui.. Những từ đưa người, ly khách, người buồn, người đi ... có thể nhận ra suốt trục dọc của bài thơ và nhấn nhá nhiều lần như một điệp khúc buồn. Sự thay đổi của thời đại và sự khác biệt trong tư tưởng đã làm nên hình bóng con người hiệp sĩ nhưng kiểu người ấy khác hẳn Kinh Kha ngày xưa ra đi diệt trừ bạo chúa. Bởi đọc kỹ những câu thơ Thâm Tâm, ta không biết được người ấy đi đâu, muốn làm gì cụ thể. Tất cả chỉ là để thỏa mãn khát khao :

                             Chí nhớn chưa về bàn tay không

                             Thì không bao giờ nói trở lại

Nhưng vì một lý tưởng cá nhân để sẵn sàng đánh đổi tất cả, dứt bỏ sợi dây ràng buộc của tình mẫu tử, chị em, anh em, bạn bè... có tàn nhẫn quá chăng? Đứng về lý, tác giả là người đồng tình cùng ly khách, trong những lời cảm khái. Nhưng nếu chỉ có vậy, người ra đi sẽ có bộ dạng của một kép hát trên sân khấu. Thâm Tâm đã nghiêng về mặt tình cảm, hòa nhập với tâm trạng người trong cuộc để diễn tả những khoảnh khắc của chiều hôm trước, sáng hôm nay và của cả buổi chiều hiện tại với nỗi buồn đứt ruột cố nén trong lòng kẻ ra đi. Để biết rằng người ấy không phải là kẻ một dửng dưng . Khổ kết nghẹn ngào như một lời trăng trối gửi về mẹ, chị, em với những hình ảnh so sánh chiếc lá bay, hạt bụi, hơi rượu say đầy những ám ảnh thân phận. Và đó cũng là cách cắt nghĩa cho thái độ dửng dưng đến lạnh lùng trước đó.

Bốn năm sau khi viết Tống biệt hành, Thâm Tâm đã viết Vọng nhân hành (1944) có những câu:

                   Sông Hồng chẳng phải xưa sông Dịch

                   Ta ghét hoài câu "nhất khứ hề..."

Có lẽ phải bắt đầu từ tâm thế thời đại ấy, chúng ta mới cắt nghĩa được phần nào tứ thơ của Tống biệt hành. Vào những năm bốn mươi của thế kỷ XX, trên thi đàn lãng mạn Việt Nam, Thâm Tâm, Trần Huyền Trân, Nguyễn Bính có một hơi thơ giống nhau : "Nằm đây thép rỉ son mòn - Cái đi mất mát, cái còn lần khân" (Độc hành ca - Trần Huyền Trân); "Ta đi nhưng biết về đâu chứ - Đã nổi phong yên lộng bốn trời - Thà cứ ở đây ngồi giữa chợ - Uống say mà gọi thế nhân ơi" (Hành phương Nam - Nguyễn Bính). Phải chăng, khi cuộc sống thực trở nên bức bối ngột ngạt, các nhà thơ thời ấy khao khát một cuộc ra đi? Nhưng phần lớn những khúc hành, ca chỉ là một sự giải tỏa tâm trạng bức bối, trong khi cuộc sống thực của các nhà thơ cứ quẩn quanh trong khuôn đời chật hẹp. Tinh thần ấy đã từng được nói lên rất rõ trong thơ Hàn Mặc Tử : "Đi, đi, đi mãi nơi vô định - Tìm cái phi thường, cái ước mơ"(Đời phiêu lãng). Nhân vật người đi trong Tống biệt hành dù có gợi lại không khí cổ xưa, dù cố gắng gượng chống chọi tiếng thổn thức sâu thẳm từ tâm hồn bằng dáng vẻ kiêu dũng bề ngoài, cũng vẫn chỉ là sản phẩm thuần túy lãng mạn. Người đọc thẩm thấu thêm chất "bâng khuâng khó hiểu của thời đại" (Hoài Thanh, Hoài Chân - Thi nhân Việt Nam) từ bài thơ của Thâm Tâm, để trân trọng những tấm lòng biết hướng về những điều cao cả, như một sự phản ứng lại xã hội tầm thường tù túng lúc bấy giờ. Vì vậy nỗi buồn của người đi (cũng là tâm trạng của chính Thâm Tâm) rất đáng quý.

                                                                                                            Trần Hà Nam

 

(Giáo viên trường THPT chuyên Lê Quý Đôn, Qui Nhơn, Bình Định)


Cảm nhận lan man Trường ca Metro

tranhanam 07 September, 2009 19:06 Bài viết Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Trường ca Metro của Thanh Thảo

Đọc Trường ca Metro của nhà thơ Thanh Thảo qua con đường không chính thống, nghĩa là chẳng được cầm trên tay cuốn sách, chẳng được kí tặng, và nơm nớp lo không biết văn bản post lên mạng mà mình đang đọc có bị lỗi chính tả gì không. Thôi kệ! Bởi đọc xong không thể không viết một cái gì đó, gọi là cảm nhận chăng?

Bắt đầu của chuyến Metro kí ức này là ngày 11 tháng 4 năm 2009. Kết thúc của trường ca là "16h50' ngày 16 tháng 4 năm 2009". Nghĩa là hành trình xuyên kí ức này vỏn vẹn 6 ngày để viết, để sống lại 38 năm. Nghĩa là độ dồn nén tư duy và cảm xúc của nhà thơ để viết hơn 2500 chữ đã đạt đến mức cao độ nhất. Trường ca là thể loại sở trường gắn với tên tuổi Thanh Thảo, khỏi bàn thêm. Trường ca có dung lượng hiện thực ngồn ngộn và sức xuyên thấu suy tưởng và nỗi xúc động của nhà thơ, cũng là chuyện miễn bàn ở đây.  Sáu ngày, nhiều thời điểm khác nhau, đan xen quá khứ, hiện tại, giữa những ngày tháng 4 lịch sử, dễ khiến người ta nghĩ đến một đơn đặt hàng. Đọc rồi, ta nhận ra, quả thật là đơn đặt hàng, nhưng là của chính nhà thơ đặt cho anh, riết róng thôi thúc, món nợ lòng với quá khứ thấm đẫm Trường Sơn, với bạn bè đồng đội, với máu, với lửa, với những gì riêng tư nhất!

 (Xem tiếp)

DU HÀNH LỤC BÁT, về với hồn quê

tranhanam 03 September, 2009 23:53 Bài viết Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Trần Hà Nam

Du hành lục bát, về với hồn quê

(Đọc DU HÀNH LỤC BÁT -Khổng Vĩnh Nguyên, NXB Hội Nhà văn 2009)

            Lâu nay ít thấy Khổng Vĩnh Nguyên lang thang phố xá Quy Nhơn, ngỡ như anh lại tiếp tục những cuộc viễn du trên khắp miền đất nước. Gần đây nghe anh em báo lại mới hay, lâu nay anh quanh quẩn quê nhà, báo hiếu cho mẹ già vừa khuất núi. Lại bẵng đi một thời gian, anh gửi tặng tôi tập thơ mới với hình bìa trước bìa sau đều do chính anh tự họa, nét bút phóng cuồng như ngày nào. Tập thơ cũng thật đặc biệt vì ngoài tiêu đề Du hành lục bát thì hoàn toàn không có nhan đề cho từng bài, hơn thế lại chuyên chú một thể loại cũ đến mức không thể cũ hơn, nhưng cái thể loại dễ làm khó hay này dường như lại thích hợp với tạng của Khổng thi sĩ.

            Thú thật, bản thân tôi rất mê lục bát nhưng cũng rất sợ lục bát, bởi có quá nhiều gương mặt lục bát đương đại thi nhau xuất hiện, gần đây lại có hẳn một website lucbat.com tập hợp cơ man là thơ hay, rồi thì bao anh bao chị làm thơ lục bát tha hồ lăng xê nhau "ông hoàng lục bát", "nữ hoàng lục bát" nghe mà choáng! Làm thơ lục bát không khéo thì thành vè, khéo quá thì thành giảo hoạt trơn tuột vô hồn. Hãi lắm! Ấy vậy mà Khổng Vĩnh Nguyên dám làm xiếc, dám "du hành" cùng lục bát thì quả thật anh bạn của tôi liều lắm thay! Nghĩa là anh tự tin ở mình biết chừng nào! Có người đã đếm hộ toàn bộ tập thơ này có 711 câu thơ và gọi là trường ca! Riêng tôi, tôi lại nghĩ đây là những đoản ca của một hoài niệm miên man về cố xứ.

            Bắt đầu đọc tập thơ này, tôi cảm thấy mình dại ghê! Hóa ra Khổng Vĩnh Nguyên không đặt tên cho từng bài thơ theo thông lệ, không gò vần điệu theo kiểu truyện thơ mà tung đội quân lục - bát này vào đội ngũ chỉnh tề, bắt câu chữ phải chuyển tải những phút lên đồng, những giờ ngơ ngẩn, những nỗi buồn, nỗi nhớ của mình...mà ai làm độc giả thì cũng phải bị hút vào mê hồn trận, để coi thử chuyến "du hành" của câu chữ, suy tưởng, cảm xúc này đi tới đâu. Không đặt tên cho từng bài mà lại hay, vì trong cấu trúc 2 câu, 4 câu, 8 câu hay dài hơi hơn một tí, người đọc lại có cảm nhận quen thuộc như đọc ca dao, như nghêu ngao hát ru, dễ nhập tâm. Và không chán, không bị gò vào khuôn. Có thể ví với Du hành lục bát, Khổng Vĩnh Nguyên đã nhập thân làm gã mục đồng hát ngao hay đáo để!

****

           (Xem tiếp)

Gửi ngài Lee! (Bài dự thi Một chuyến đi)

tranhanam 24 March, 2009 19:42 Bài viết Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
(Bài dự thi) - Có lẽ ngài không còn nhớ cậu thanh niên 24 tuổi đã đi cùng với đoàn chuyên gia địa chất Hàn Quốc thăm dò trữ lượng vàng ở KonChro (Gia Lai) cách đây 16 năm đâu nhỉ? Vì thời gian vỏn vẹn chưa đầy 2 tháng của đợt thăm dò đầu tiên ấy cũng là một chuyến đi bất đắc dĩ của đời tôi. Một chuyến đi nhớ đời, khiến cho tôi được như tôi ngày hôm nay!
 
thn
 (Xem tiếp)

Đường Văn (bài đăng Áo Trắng)

tranhanam 04 March, 2009 07:52 Bài viết Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
Tôi tư duy, tôi tồn tại
Ðường văn...
AT - Đường vào văn chương của tôi có lẽ bắt đầu từ những háo hức khi biết chữ và tự đọc được truyện, lúc hơn 5 tuổi một chút. Thế giới thần thoại mở ra trước mắt tôi với những câu chuyện trong thần thoại Hi Lạp và thần thoại Ấn Độ. Thời ấy ít sách vở nên có bao nhiêu sách truyện trong nhà tôi đã kịp ngốn bằng hết.
 (Xem tiếp)

Vĩnh biệt "Hiền cá sấu"!

tranhanam 14 February, 2009 15:54 Bài viết Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
Tin nghệ sĩ Phương Thanh ra đi ngày 13.2 khi tuổi đời còn trẻ (chị mới 51 tuổi) khiến chúng tôi, những khán giả hâm mộ nhân vật Hiền cá sấu do chị thủ vai trong phim "Tội lỗi cuối cùng" không khỏi bàng hoàng.

Ấn tượng về một đôi mắt rất đẹp và lối diễn xuất tuyệt vời của Phương Thanh khiến cho hình ảnh của chị còn lưu giữ mãi trong ký ức chúng tôi.
Vĩnh biệt chị, người nghệ sĩ tài năng! Xin chia buồn với nghệ sĩ Nguyễn Anh Dũng và gia đình!

--------
XIN ĐỌC MỘT ĐOẠN BÀI VIẾT NÀY ĐỂ NHỚ VỀ CHỊ:
Diễn viên điện ảnh Phương Thanh, ngôi sao màn bạc sáng giá một thuở, người đã tạo ra một "Hiền cá sấu" thật nổi tiếng. "Hiền cá sấu" có một ngoại hình duyên đến "ghê người", đôi mắt hoang hoang, liều lĩnh, man dại nhưng cũng thật lẳng và rất tình. Một tính cách toát lên trên gương mặt ấy, dung nhan ấy man dại và phá cách kinh khủng.
1. Nếu tôi làm một phép so sánh giữa "Hiền cá sấu" với người đàn bà phiên bản của "Hiền cá sấu", hay nói đúng hơn người đã tạo ra một "Hiền cá sấu" hoàn hảo trên màn bạc phim trường trong bộ phim nổi tiếng "Tội lỗi cuối cùng" của đạo diễn Trần Phương, tôi sẽ vô cùng ngạc nhiên vì không thể tìm đâu ra nét tương đồng, điểm chung giữa hai người mà là một này. Dẫu gương mặt ấy, môi, mắt, và ánh nhìn ấy, thì sao tôi vẫn thấy hai người thật khác xa nhau, như chưa hề lột xác hóa thân vào nhau.
"Hiền cá sấu" có một ngoại hình duyên đến "ghê người", đôi mắt hoang hoang, liều lĩnh, man dại nhưng cũng thật lẳng và rất tình. Một tính cách toát lên trên gương mặt ấy, dung nhan ấy man dại và phá cách kinh khủng. Những người yêu điện ảnh Việt Nam vào đầu những năm 1980, không ai là không biết tới bộ phim "Tội lỗi cuối cùng", trong đó nhân vật "Hiền cá sấu" xuất hiện và đóng đinh vào khán giả sự thuyết phục tuyệt đối.
Người đàn bà ngồi trước mặt tôi là diễn viên điện ảnh Phương Thanh, ngôi sao màn bạc sáng giá một thuở, người đã đạt tới đỉnh vinh quang của nghề nghiệp qua những vai diễn thành công vào loại bậc nhất của điện ảnh Việt Nam, người đã tạo ra một "Hiền cá sấu" thật nổi tiếng.
Thời gian không ưu ái cho bất kỳ ai, kể cả những minh tinh màn bạc nhan sắc đổ quán xiêu đình. Thế nhưng, người đàn bà ngồi trước tôi đã 50 tuổi, vẫn mắt ấy, môi ấy, nụ cười ấy và chị vẫn còn rất đẹp. Song điều khiến tôi ngỡ ngàng là vẻ đẹp của người đã sinh ra "Hiền cá sấu" không ngờ lại là một vẻ đẹp dịu dàng, thuần Việt đến như vậy.
Tôi đã phải kêu lên rằng: "Trời đất, khi chưa gặp chị, em hình dung chị phải khác lắm cơ, ít nhất cũng phải có ngoại hình man man và hoang dại như "Hiền cá sấu"". Phương Thanh cười dịu dàng. Chị nói khẽ: "Tại mình sinh ra để làm diễn viên mà. Làm diễn viên thì phải hóa thân vào nhân vật cho thật giống chứ".
Rồi giọng chị chùng xuống, một thoáng suy tư lặn vào ký ức. Chị thở dài, nhớ về những vai diễn ngày xưa, nhớ về cái thời làm phim nhiệt huyết ngày xưa như nhớ về một giấc mơ tuyệt đẹp của quá vãng. "Hiền cá sấu" trong "Tội lỗi cuối cùng", Kiều Trinh phức tạp và giằng xé trong "Bãi biển đời người", Kiều Oanh trong sáng, mơ mộng, song cũng mạnh mẽ và tràn đầy sức sống trong "Kỷ niệm đồi trăng"... Tất cả cái hành trang ấy đủ làm nên một quá khứ kiêu hãnh và chói sáng... Nhắc lại thấy tiếc và nhớ.
(Những mỹ nhân ciné  một thuở: Hoang dại "Hiền cá sấu" - Bình Như - ANTG)

Ngày Thơ của chuyên Văn Lê Quý Đôn Bình Định

tranhanam 08 February, 2009 21:14 Bài viết Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
   Hưởng ứng Ngày Thơ Việt Nam - Nguyên Tiêu Kỷ Sửu, tổ Văn trường Lê Quý Đôn Bình Định đã tổ chức cho học sinh chuyên Văn hành hương về đồi Thi Nhân, thắp hương tưởng niệm thi sĩ Hàn Mặc Tử.
hmt1
Về bên mộ Hàn -ảnh: THN
hmt2
Dâng hương -ảnh: THN
hmt3
Quây quần bên thi nhân -ảnh: THN
   Do năm nay, Ban tổ chức hội Thơ Nguyên Tiêu không còn sinh hoạt buổi chiều dành cho quần chúng yêu thơ nên dịp sinh hoạt này cũng giúp các em được cảm nhận không khí sinh hoạt từng có trước kia. Mặc dù không có hội thi thơ, cũng như nhà lưu niệm Hàn Mặc Tử đã bị đập bỏ, nhưng học sinh cũng đã được giao lưu với "người giữ lửa thơ Hàn" Dzũ Kha, nghe anh giới thiệu về thân thế, sự nghiệp của Hàn Mặc Tử, thưởng thức thơ Hàn được vẽ trên bút lửa.
dzukha
Gặp gỡ người giữ lửa thơ Hàn Dzũ Kha - ảnh: Ngọc Diễm (lớp Văn K5)
dzukha2
Dzũ Kha - ảnh: Ngọc Diễm
thoHan
Thơ Hàn viết bằng bút lửa - ảnh: THN
  Chủ nhiệm CLB Văn học Xuân Diệu Trần Quang Khanh mặc dù bận rộn tin bài cho số báo ngày mai cũng đã kịp lên dự sinh hoạt, giao lưu với các em học sinh yêu Văn.
CNCLBXD
Chủ nhiệm CLB Xuân Diệu Quang Khanh và thầy Võ Công Trí - ảnh: THN


CN Trần Quang Khanh trò chuyện với học sinh Lê Quý Đôn - clip:THN
  -   Một chương trình sinh hoạt mini đã được tổ chức tại bãi cỏ gần mộ Hàn thi sĩ. Các em đã hát các bài hát phổ thơ, thi hát cải lương về Hàn Mặc Tử...

   Sau ba tiếng đồng hồ ở bên cạnh Hàn Mặc Tử, thầy trò đều lưu luyến không muốn rời. Có một niềm nuối tiếc: giá như Ngày Thơ tổ chức tại đồi Thi Nhân...

Bình thơ: Người lái đò bến My Lăng (Lệ Thu)

tranhanam 11 January, 2009 22:47 Bài viết Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
Lệ Thu
lt
Người lái đò bến My Lăng
(Kính tặng cố thi sĩ Yến Lan)
Chẳng còn gì nữa để cho
Liêu xiêu chiếc bóng lái đò bên sông

Buồn thì đã đẫm trong lòng
Vui thì đã gửi theo dòng trôi xa

Chỉ còn thưa thớt tiếng gà
Chỉ còn một dải trăng tà đi theo

Nghèo thì trở lại phận nghèo
Gió to sóng cả mái chèo run tay

Ước gì gối sách nằm say
Như xưa ông lão bến này đợi trăng

(Quy Nhơn tháng 9-2004)
 (Xem tiếp)

Ghi từ Bãi Dại

tranhanam 03 September, 2008 11:20 Bài viết Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
   Dù đang bận rộn vì công việc bù đầu, tôi cũng tranh thủ ngày nghỉ lễ 2.9 để cùng gia đình đi chơi tại Bãi Dại, trên tuyến đường Qui Nhơn - Sông Cầu.
   Đã lâu rồi mới có dịp đi cùng cả gia đình, nhưng lần này vào Bãi Dại, quang cảnh cũng khác xưa. Hồ cá cạn nước, các chòi câu bỏ hoang. Gia đình tôi đến sớm, chọn đúng cái nhà chòi đi chơi đợt trước để làm nơi nghỉ ngơi. Các nhóm đến sau lần lượt chiếm lĩnh các nhà chòi còn lại, đến nỗi những nhóm muộn hơn đành thuê bạt trải ra bãi cỏ, dưới các gốc cây râm mát để sinh hoạt. Các nhà chòi ở trên cao, mái tốc thì lợp tạm vá tạm bằng ni lông xem ra cũng đắt khách nhân dịp lễ! Bãi biển vẫn thế, đẹp đúng như tên gọi của nó. Nhưng dường như chủ bãi cũng không có gì đầu tư thêm, nếu như không nói là hụt hơi trong khâu tiếp thị, nâng cấp cho bãi nghỉ mát. Có một điều gì đó chưa rõ lắm, nhưng bắt đầu nhen nhóm cảm giác kém vui khi trở về nơi cũ.

   Các bãi tắm, nghỉ mát dọc đường Qui Nhơn - Sông Cầu có một đặc điểm chung là phần lớn giá cả đều hết sức bình dân và lâu nay đã thành điểm đi chơi chủ yếu của dân Qui Nhơn vào những dịp lễ, dịp cuối tuần. Không gian thiên nhiên thoáng đãng, bãi biển còn sạch so với các bãi tắm trong thành phố, không khí trong lành là những điểm khiến cho người đi chơi không phải băn khoăn nhiều. Hơn thế giá cả bình dân là ưu tiên số một cho đại bộ phận dân bản địa. Bỏ ra một số tiền vừa phải, có thể thưởng thức một kỳ nghỉ hoàn toàn thư giãn thoải mái. Trước kia, cũng vài lần chúng tôi cùng bạn bè vào chơi các bãi Trùng Dương, bãi Bàng, nhưng bãi Dại chính là nơi gia đình đã chọn để hai lần tới nghỉ nhân ngày lễ, cũng vì địa thế tự nhiên khá lý tưởng, đi dạo hay tắm biển khá mát mẻ và an toàn.
   Tuy nhiên, để chiều lòng du khách địa phương thì các chủ bãi cũng phải cạnh tranh khốc liệt. Có những bãi thật đẹp như bãi Bàng mà chủ hầu như đành bỏ hoang vì không kham nổi chi phí đầu tư. Các nơi còn cầm cự được phần lớn là dựa vào điều kiện tự nhiên có sẵn có ưu thế hơn các bãi khác. Không ai có đủ lực để đầu tư kiểu Resort Hoàng Anh hay Công ty Du lịch Sài gòn, hay một công ty có vốn nướcngoài… để tạo ra những nhà hàng, những phòng nghỉ tiện nghi moi tiền du khách hạng sang. Mà sang quá thì lại càng vắng khách. Dân Qui Nhơn vốn thích những gì là ngon, bổ, rẻ…theo kiểu con nhà nghèo rồi!
   Điều thích nhất là các chủ bãi khá dễ chịu khi chiều lòng những gia đình như kiểu nhà tôi, lỉnh kỉnh mang vác những thứ chuẩn bị sẵn ở nhà lên để tự nấu nướng, chế biến ăn uống cho rẻ hơn, chủ chỉ thu tiền dịch vụ khoảng từ 30 - 50 ngàn đồng và du khách có thể thư giãn cả ngày lúc nào không còn đủ sức chơi tiếp thì về! Nhưng có một điều băn khoăn khi kỳ này tôi chứng kiến sự xuống cấp ở những công trình nhân tạo nhằm tạo thêm thú chơi cho du khách. Mùa khô nên nước cạn, chủ cũng không chú trọng đầu tư thêm vì sắp vào mùa mưa bão sẽ vắng du khách. Chẳng hạn các dịch vụ câu cá, hát karaoke, tắm nước ngọt thì chỉ ở mức độ trung bình về chất lượng. Hồ khô, cá hết. Karaoke lộ thiên, âm thanh chói chang vọng ra khắp các chòi những giọng khê nồng nhừa nhựa của mấy ông say! Thiếu hẳn những thùng rác ở những chòi lá để du khách bỏ rác, nên tiện tay thì xả hay gom vào bì ni lông, ai thiếu ý thức thì cứ vô tư mà để lại bãi chiến trường sau một ngày xả hơi! Điều mà tôi nhận ra sau chuyến đi đã rõ ràng: đó là tính thiếu chuyên nghiệp của cách làm du lịch địa phương. Dân Qui Nhơn có bãi biển ưu đãi, nhưng chưa có nơi vui chơi đúng nghĩa và tầm cỡ như VinPearl, như các khu vui chơi ở trung tâm Nha Trang! Du khách đến Nha Trang bỏ nhiều tiền nhưng họ vẫn sẵn lòng đến, còn ở Qui Nhơn may lắm là ghé qua một lần cho biết. Điều này không phải vì bãi nghỉ mát Qui Nhơn tính giá bình dân nên chất lượng phục vụ cũng bình dân, mà cả những nơi sang trọng có giá trên trời, người ta cũng chưa thấy một cách phục vụ chuyên nghiệp đúng nghĩa là dịch vụ du lịch.
    Thôi cũng đành! An ủi là bỏ ra một số tiền đi chơi cho cả gia đình rẻ gấp năm gấp mười đi nơi khác ngoài Qui Nhơn. Nhưng quả thật, lên đến nơi, chỉ tắm rồi ăn, rồi nằm dài trong chòi, hoặc như mấy bạn trẻ xúm xít đánh bài thì cũng mau chán. Cu con ở nhà háo hức tắm biển rồi cũng chả biết làm gì, thơ thẩn đâm buồn, buột miệng: năm sau ba mẹ lại cho con đi chơi VinPearl nhé! Ở đó chơi hoài không chán! Ờ, cha mẹ tốn kém mà con cái được vui chơi thoả thích, thôi thì ba mẹ sẽ ráng nghiến răng! Giá mà các bãi nghỉ mát dọc Qui Nhơn - Sông Cầu có vài trò hay hay thì con cái cũng vui mà cha mẹ cũng đỡ…toát mồ hôi! Trần Hà Nam

1 2 3  Sau»
1 2 3  Sau»

Powered by Vnweblogs
© 2007 - Design by Omar Romero (all rights reserved)