Có một Nguyên Tiêu hoành tráng

By Trần Hà Nam

Đêm thơ Nguyên Tiêu tại Bình Định hoành tráng nhất là ở đâu? Xin thưa không phải là đêm thơ do Hội Văn học nghệ thuật tỉnh tổ chức tại Gành Ráng mà là đêm thơ tại hội trường Bệnh viện Đa khoa tỉnh Bình Định. Một buổi giao lưu mang không khí rất xuân rất thơ và không kém phần long trọng và thân tình.
giao lưu
Sáng kiến giao lưu này do đích thân tiến sĩ bác sĩ Phạm Tỵ - giám đốc bệnh viện chỉ đạo và tham gia chương trình. Cuộc giao lưu đã có sự tham gia của hàng trăm bác sĩ điều dưỡng và các văn nghệ sĩ tên tuổi trong tỉnh. Có rượu Bàu Đá nồng thơm bia Heneiken và đồ mồi đưa hứng. MC chính của chương trình là bác sĩ Nguyễn Thượng Dũng tỏ ra rất duyên dáng và linh hoạt trong chương trình giao lưu. Lần lượt các nhà thơ nhà văn nhạc sĩ nhà báo đã lên giao lưu đọc thơ cùng đội ngũ bác sĩ điều dưỡng của bệnh viện một cách hào hứng!
giao lưu 2
Tham dự buổi giao lưu này mới thấy thi ca đã được xã hội hoá đúng nghĩa. Và đội ngũ thầy thuốc vừa có chuyên môn giỏi vừa có tâm hồn thấm đẫm thi ca. Theo ghi nhận của người viết cuộc giao lưu đã thật sự thấm đẫm không khí văn chương và tạo cảm hứng vì những phút ngẫu hứng bất ngờ: nhà thơ nhà báo Ngọc Toàn hát say sưa bài Qui Nhơn ngày trở lại phổ thơ của chính anh khiến bác sĩ Phạm Tỵ sướng quá lên ngay diễn đàn đọc thơ ngẫu hứng (đang chuẩn bị đọc thơ thì phải dừng lại nghe điện thoại bệnh nhân chúc mừng khoảng 3 phút). Bác sĩ Trần Như Luận không chỉ đọc mà còn ngâm thơ rất hay! Bác sĩ Phạm Thiện Nhân được đại ca Yamaha khen một câu: "Bút Tre chưa chết may quá có truyền nhân rồi!" và khi điều dưỡng Quý lên đọc thơ tặng giám đốc Phạm Tỵ một lần nữa đại ca lại chạy lên tặng hoa và nức nỏm: "Hay thơ có sao nói vậy!"! Nhà nhiếp ảnh Đào Tiến Đạt tha hồ có dịp tung hoành ống kính.
giao lưu 3
Riêng phần người viết đến sau chỉ kịp chụp mấy tấm hình làm kỷ niệm còn lại thì cụng ly với anh em và nghe thơ đã đời!
glưu
Hoá ra thi ca phải đến được với quần chúng thì thi ca mới có sức sống không phải là kiểu long trọng hoá sân khấu hoá thì thơ khó mà nhập tâm!
MỘT SỐ HÌNH ẢNH THÂN HỮU:
bs lUẬN

Vợ chồng bác sĩ Trần Như Luận

BS Thành

Bác sĩ Thành - nhà thơ Triều La Vỹ vừa hoàn thành thạc sĩ Mắt ở Bỉ về tham gia sinh hoạt! (mới sắm thêm bộ ria cạnh tranh với Đào Duy Anh)
vc Mai Thìn
Vợ chồng thi sĩ Mai Thìn - BS Bổn (hôm nay thấy Mai Thìn ngoan nhất!)

More...

Ngày thơ Nguyên Tiêu tại Bình Định

By Trần Hà Nam

Năm nay ngày thơ Nguyên Tiêu vẫn thu hút đông đảo bạn yêu thơ đến tham gia. Nhưng tỉnh gặp mặt văn nghệ sĩ đầu năm nên Hội cắt phéng phần thơ quần chúng buổi chiều. Nhiều tốp học sinh sinh viên háo hức đi lên Gành Ráng như mọi năm nhưng chưng hửng thấy mà tội quá!
Các anh em văn nghệ lâu ngày gặp nhau một số có trọng trách và thích long trọng thì ngồi ghế trên xem văn nghệ ngâm thơ. Cũng để tai nghe lơ mơ nhưng vui nhất là ngày xuân mà đồng chí nào đạo diễn chương trình dốt thế ngày xuân mà lại ngâm thơ Xuân của Chế Lan Viên làm mất khí thế! Gì mà: "Đem chi xuân lại gợi thêm sầu...". Em Mỹ Nương còn ngâm nga nức nở thế có sầu không!
yamaha
Đám lãng tử l...ãng đãng... nhanh chóng chiếm lĩnh một góc nhà hàng Hoàng Hậu để giao lưu. Đại ca Yamaha tậu hai bầu Bàu Đá hàng hiệu Ngọc Hương cộng thêm chai rượu của Dương Viết Bừa nhạc sĩ vậy là cứ tì tì lai rai chén anh chén chú! Vui ra phết! Quy tụ xung quanh bàn chẳng phải là loại giẻ rách gì có đồng chí có nhạc được trình diễn ở trên thế là anh em chúc mừng một li. Vũ Đại ca hứng chí uống không biết say là gì!
Hoai Luong- My Nu
Rồi lần lượt Lê chi hội trưởng và Hoàng biên đạo múa lên nhận bằng khen 5 năm của  tỉnh xuống đến nơi thì hoá ra chưa lấy phong bì! Tớ rút phong bì ra khoe luôn gì chứ phong bì đi trước bằng biếc đi sau! Em chỉ hội khen thôi thì bằng một phần ba các bác nhưng...chắc ăn vẫn hơn!

Đến vui vầy quanh bàn khai rượu còn có đại ca Trần Hinh Nguyễn Mỹ Nữ tân hội viên hội nhà văn Việt Nam Vũ đại ca được ngồi gần ...mỹ nữ khoái chí cười suốt.
tranhinh
Tớ tranh thủ ra làm vài pô ảnh biển tung sóng! Sau đó đến đoạn được mời ăn tiệc đứng các bác nhà mình lóng ngóng không quen riêng mình có kinh nghiệm thương đau tiệc đứng nên cứ vô tư mà ăn! Mai Rồng giáo chủ đạo cỏ đi léng phéng ở đâu mãi lúc đó mới xuất hiện.
ganhrang-nguyentieu
ganhrang
Còn buổi tối mải ngồi bù khú thi ca với vợ chồng Tăng Tri các huynh Lê Bá Du Nguyễn Đình Nhâm Vân Hiền Tuệ Đan...mải nghe thơ và tán dóc nên không chụp hình.
Ở trên trình diễn thơ gì ồn quá tớ chẳng nghe thủng bài nào! Nghe ngâm thơ điền dã vui hơn!

More...

Nhà thơ Lệ Bình Quan như tôi đã biết!

By Trần Hà Nam

Thông tin về cuộc thi Thơ trẻ trên diễn đàn www.thotre.com đã đem lại niềm vui năm mới cho tác giả Lệ Bình Quan (ĐHSP Hà Nội) với hai bài thơ đạt giải Nhất do Ban chung khảo chấm độc lập là hai nhà thơ có tiếng trên văn đàn Nguyễn Trọng Tạo và Lê Minh Quốc!
Cái tên Lệ Bình Quan nghe rất con gái hẳn làm mọi người (nhất là các anh nhà thơ) không khỏi mơ mộng! Nhưng xin thưa hắn là đực rựa trăm phần trăm. Bút danh này là ghép từ Nhật Lệ Quảng Bình và Quan thì gắn với di tích nổi tiếng thời Trịnh Nguyễn phân tranh!
Hắn trẻ thật sinh năm 1983 nhưng rất có tài yêu văn chương và giàu mơ mộng. Hắn thường đùa tôi: mai môố già nổi tiếng em sẽ viết bài Trần Hà Nam như tôi đã biết! Nhưng giờ thì hắn nổi tiếng tôi phải tranh viết trước: Lệ Bình Quan như tôi đã biết!
Một mình hắn bươn chải đất Hà Nội tự lo nuôi sống bản thân và phụ giúp gia đình. Gõ máy laptop như đánh piano thỉnh thoảng nổi hứng giang hồ lại xách máy ảnh lang thang đâu đó tìm những khuôn hình thật ưng ý (cái hình đại diện này trên blog là do hắn chụp cho tôi)! Hắn vừa bảo vệ xuất sắc luận văn lớp Dự án Lý luận phê bình điện ảnh... Hắn thích tranh biện những vấn đề văn chương và ghét loại trọc phú làm văn...
Điều làm tôi khoái hắn là hắn không chỉ làm thơ mà còn sống rất thơ dù rằng cái phẩm chất tơ lơ mơ ấy khiến hắn phải vẫy tay chào các em lần lượt đi qua cuộc đời mình! Đến nay hắn không có mảnh tình vắt vai. Dạo vừa rồi hắn về phòng KTX than thở: Già ơi kỳ này em chắc chết với em bé khoa Văn quá em bé xinh một vẻ đẹp thánh thiện làm em yêu ngay...! Rồi thì hắn hăm hở đi chở người đẹp đánh máy bài tập rồi lại trầm trồ: Em bé không những đẹp mà còn thông minh!!! Rồi thì một ngày nọ hắn thẫn thờ: Đành quên thôi già ạ em bé kiêu sa còn em thì bụi bặm thế này...! Điều này thì tôi chẳng đồng ý với hắn vì cái mặc cảm thua thiệt! Gì thì gì đàn ông phải hoành tráng! Khối hoa khôi từng chết vì những gã thi sĩ bụi đời đấy thôi!
Chả biết hắn có học tập tôi cái gì không chứ tôi thì chẳng thể học nổi hắn cái tính siêng năng : về phòng là quét dọn quần áo không đắt tiền nhưng lúc nào cũng chỉn chu. Lạnh mấy gã cũng tắm! (riêng khoản này thì tôi khiếp vãi vì trâu bò 5 6 triệu còn không dám tắm! Vả lại toàn chết do cảm nước chẳng thấy ai chết vì ở bẩn bao giờ!!!)
Lên mạng đọc hai bài đoạt giải của hắn tôi vẫn khoái bài thứ hai hơn! Là vì cái chất của hắn hiện ra đẹp và đầy đủ hơn bài thứ nhất - có cái gì đó còn cường điệu cảm xúc quá! Nên giới thiệu cho mọi người bài thơ mà tôi thích:
Cánh đồng tuổi nhỏ

(Giải Nhất)


Cần chuẩn bị cho cuộc chia tay ban mai

Khi cánh đồng còn mơ ngủ


Ta đã sống nhiều rồi cánh đồng tuổi nhỏ

Mùi lúa mùi khoai và mùi cỏ

Mùi dậy thì của gió tháng giêng.

Còn đọng lại nơi ta như thạch nhũ

của giọng trầm; của đau khổ ngây ngô

của con dế khóc hờ

mục đồng tệ bạc đốt tím khói chiều.

Cô Tấm không yêu

Cũng về làm vợ

Ngủ một giấc dài chỉ nhưng nhức cỏ may khô.


Ta đã sống nhiều rồi cánh đồng tuổi nhỏ

Mẹ đặt ta ngồi

Bậc thềm bậc cửa. Nằm sấp nằm ngửa

Tơi tả cày bừa.

Cha thì nhăn mặt; Mẹ hát ầu ơ

Trời run ngọn lúa; Nước tái tê lùa

Mà mây còn trắng

Nằm như bây giờ nắng trổ hết mùa thu

Ngày ta gặt hái trăng mờ. Chênh chếch đầu núi

Lưỡi liềm gặt đau í ới

Gặt cả trăng rồi

Mùa sau gieo lại

Ta mãi chờ có lẽ đã mòn đêm.


Cành tre vẫn mềm

Ta thì thơ bé

Cánh đồng ướm đầy chân lạ chân quen

Hùa nhau mà chạy: Ra đầu sông nước chảy; Ra đầu biển cát bay

Em cõng ta thả trôi thuyền giấy

Vi vu tiếng cười

Hoa cải rực tươi

Ta sinh mùa đói

Em cõng ta về xin một nắm sao rơi

Rau răm ở lại

Lời đắng cay nào đẩy ta đến cùng em?

Mở mắt thì nhìn: Nhìn sâu ngực buốt

Em nuôi ta lớn

Rồi vào cấm cung

Thành quách cửa đóng

Còn một mình ta buốt cả mùa đông

Tiên nữ tắm sông… Tim ta mắc cạn

Em hãy về xin một vạt mưa xuôi.


Ta đã sống nhiều rồi cánh đồng tuổi nhỏ

Có về được nữa ?

Khi lấm bụi rồi

Và khi gây xước

Khi một mình đã bước vội ra đi?
                LỆ BÌNH QUAN (Hà Nội)
Nói thêm: đây chỉ là một trong chùm thơ Cánh đồng tuổi nhỏ của hắn thôi nhưng tôi không có quyền công bố ở đây! Tên thật của hắn chắc mọi người cũng đoán ra vì đã từng nhắc đến trong blog này!
Chúc mừng chú em yêu quý của lão già!

More...

Bình giảng : NÚI ĐÔI (Vũ Cao)

By Trần Hà Nam

TƯỞNG NHỚ NHÀ THƠ KHÔNG GÌ BẰNG ĐỌC LẠI THƠ CỦA NHÀ THƠ!
THAY NÉN NHANG THẮP TRƯỚC ANH LINH CỦA VŨ CAO!

Bài thơ là nỗi xúc động chân thực của tác giả về một câu chuyện có thật ở vùng Xuân Dục trong kháng chiến chống Pháp. Giọng thơ tự sự đậm đà phong vị dân gian làm đẹp thêm mối tình kháng chiến đồng thời tạo xúc động trước sự hy sinh của người con gái anh dũng.

Mối tình nên thơ gắn với hoài niệm về thời đẹp nhất của tuổi thanh xuân:

Bảy năm về trước em mười bảy

Anh mới đôi mươi trẻ nhất làng

Tác giả dẫn dắt vào không gian trong veo hương đồng nội với những địa danh thân thương gắn kết đôi bạn trẻ: Xuân Dục Đoài Đông Núi Đôi…giản dị và tự nhiên tạo thành thương nhớ. Tình người tình đất tình quê lồng vào nhau:

Em vẫn đùa anh sao khéo thế

Núi chồng núi vợ đứng song đôi

Câu chuyện tình hết sức riêng tư chân thật đã được gắn vào với hoàn cảnh quê hương ngày giặc chiếm đã đan cài vào đó bao tâm trạng uất nghẹn căm hờn và lo lắng bồn chồn của người dân núi Đôi. Cảm xúc này từng được diễn tả trong bài Đất Nước (1955) của Nguyễn Đình Thi:

Những đêm dài hành quân nung nấu

Bỗng bồn chồn nhớ mắt người yêu

Từ tâm trạng chàng trai trong bài thơ ta thêm hiểu vẻ đẹp tâm hồn anh bộ đội trong kháng chiến chống Pháp luôn thắm đượm ân tình với quê hương người thân. Tâm hồn người chiến sĩ luôn tồn tại một không gian hoài niệm nhung nhớ đến cháy lòng – khơi lên tình cảm yêu thương và căm hờn trong lòng chiến sĩ làm rõ vẻ đẹp giàu chất nhân văn. Lời dẫn chuyện của Vũ Cao tái hiện nguyên vẹn không khí những ngày kháng chiến đánh thức bao cảm xúc của một thời bi hùng mà cũng ắp tràn thương nhớ của bao người. Sự hiện diện thường trực của hình tượng núi Đôi xuyên suốt những ngày chiến đấu là cách cắt nghĩa trọn vẹn ân tình với quê hương và thổi bùng ngọn lửa tình yêu mãnh liệt với cô gái Xuân Dục. Bao tâm trạng được diễn tả: khắc khoải ngóng đợi “trăm nghìn căm uất” náo nức ngày trở lại. Tự thân những lời thơ đã làm đẹp thêm bao nhiêu bóng hình người yêu trong tâm tưởng người chiến sĩ:

Núi Đôi bốt dựng kề ba xóm

Em vẫn đi về những bến sông?

Chính vì vậy mà nỗi đau xót sẽ làm người đọc càng day dứt như một sự tích tụ để vỡ oà trước sự mất mát. Hơn bao giờ hết người đọc nhận ra tội ác của kẻ thù một cách cụ thể đến từng số phận: bắt đầu từ sự xuất hiện của chúng là một dự cảm mơ hồ tiếc nuối:

Mới ngỏ lời thôi đành lỗi hẹn

Đâu ngờ từ đó mất tin nhau

để rồi trở thành sự ngóng đợi thắc thỏm: sương trắng người đi lại nhớ người. Mong đợi cháy bỏng đến khi thành hiện thực thì lại phải đối mặt với nỗi đau lớn nhất “giặc giết em rồi dưới gốc thông”. Nỗi đau vụt đến quặn xé đã được diễn tả xúc động:

A nh ngước nhìn lên hai dốc núi

Hàng thông bờ cỏ con đường quen

Nắng lụi bỗng dưng mờ bóng khói

Núi vẫn đôi mà anh mất em!

Hình ảnh kỷ niệm yêu thương đã vụt biến thành chứng tích đau thương nỗi đau rất thật ấy không của riêng ai bởi không chỉ là sự mất mát của anh mà là của cả quê hương bởi “em sống trung thành chết thủy chung”. Đó không hề là cảm giác bi lụy mà mang tính chất bi kịch giúp người đọc ý thức được giá trị của chiến thắng. Nỗi đau càng lớn hơn khi được kể lại nhưng sự vô tình ấy lại làm ta nhận rõ về người liệt sĩ - người yêu của anh chiến sĩ:

Mấy năm cô ấy vào du kích

Không hiểu vì sao chẳng lấy chồng?

Mỗi lời kể như dao cứa vào tim nhưng lạ thay lại làm ta thêm yêu mến trân trọng người con gái sắt son anh dũng. Nỗi đau riêng hoà vào nỗi đau chung ta hiểu thêm hơn về bản chất của tình yêu trong kháng chiến với những con người bình thường mà cao cả đã vượt lên tình riêng sẵn sàng cống hiến tất cả cho quê hương. Hình tượng người con gái Núi Đôi còn để lại suy ngẫm sâu sắc về sự hy sinh. Đó không phải là mất mát bình thường mà có khả năng biến đau thương thành sức mạnh. Bóng hình người con gái hoà vào bóng hình quê hương thúc giục tâm tư của người còn sống thành ý chi và quyết tâm vượt lên bất hạnh hồi sinh sự sống. Với ý nghĩa đó cô gái núi Đôi đã thành biểu tượng bất tử:

Cha mẹ dìu nhau về nhận đất

Tóc bạc thương từ mỗi gốc cau

Nứa gianh nửa mái lều che tạm

Sương nắng khuây dần chuyện xót đau

Tình yêu bị kẻ thù hủy hoại nhưng không hề suy xuyển mà hoà thành tình yêu lớn lao với quê hương xóm làng cha mẹ…Quê hương hồi sinh đau xót nguôi ngoai nhưng không đem đến với con người sự quên lãng mà đã nhân lên thành tình cảm cách mạng thành lời thề thiêng liêng trước Núi Đôi:

Nhưng núi còn kia anh vẫn nhớ

Oán thù còn đó anh còn đây

Và: Nhớ nhau anh gọi: em đồng chí

     Một tấm lòng trong vạn tấm lòng

Nhân vật trữ tình trong bài thơ đã hoá thân vào “vạn tấm lòng” tình cảm nâng tầm thành tình cảm cách mạng. Tác giả không hề mô tả nước mắt trước bi kịch mà hình dung ra cuộc chiến đấu của người chiến sĩ lấp lánh ánh sáng bất tử của người con gái núi Đôi – sao trên mũ sao sáng dẫn đường em hoa trên đỉnh núi thơm mãi bốn mùa. Làn hương ấy vẻ đẹp ấy còn kết đọng mãi trong lòng người nhắc mãi vẻ đẹp kết tinh từ những ngày chống thực dân Pháp hào hùng để làm nên sức mạnh chiến đấu chống đế quốc Mỹ hướng về tương lai toàn thắng của quê hương./.

                                                            Trần Hà Nam

More...

Suy ngẫm từ “Gửi em – cô thanh niên xung phong” (Phạm Tiến Duật)

By Trần Hà Nam

1. Sáng tác ngay trên đất lửa ác liệt của khu IV Hà Tĩnh nơi “giặc điên cuồng trút hàng vạn bom rơi” . Vẻ đẹp những o thanh niên xung phong quả cảm đã đi vào nhiều bài thơ bài hát ca ngợi nhưng có thể nói bài thơ của Phạm Tiến Duật giúp ta nhận ra rõ dáng nét tâm hồn của cả một thế hệ thanh niên những người con gái bằng xương bằng thịt mà lại có sức sống mãnh liệt vượt lên bom đạn.

2. Thơ kháng chiến chống Mỹ gắn với tuyến đường Trường Sơn có nhiều bài sâu sắc mà cảm động lại rất giàu chất hiện thực. Chính không khí của những ngày chống Mỹ làm nên cảm hứng thơ ca hướng về với con người - biểu trưng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Thơ của Phạm Tiến Duật người chiến sĩ lái xe viết ngay trong mưa bom bão đạn mà lại tươi rói sức sống tuổi xuân của một lớp người trưởng thành từ thực tế chiến đấu đã được đông đảo quần chúng đón nhận. Thô ráp một mạc mà lại rất sinh động tươi trẻ chứa đựng tinh thần lạc quan của thế hệ chống Mỹ. Có lúc đằm sâu trong Nhớ có lúc ngang tàng phóng khoáng bụi bặm đầy chất lính trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính. Riêng bài thơ này đã lý giải một tình yêu người lính – tình cảm trong chiến đấu nảy nở giữa chiến trường nơi sự sống – cái chết cách nhau một ranh giới mong manh đã ghi đậm dấu ấn tâm hồn tuổi thanh xuân trong hình tượng cô thanh niên xung phong.

3. Cũng như nhiều bài thơ trong giai đoạn này ngồn ngộn những chất liệu hiện thực tác phẩm của Phạm Tiến Duật kể về cuộc gặp gỡ với những nữ thanh niên xung phong mà trung tâm chính là em - một cô gái không không nhìn rõ mặt. Từ cuộc gặp gỡ cụ thể ấy nhà thơ đã nâng tầm nhân vật trữ tình thành bức tượng đài nghệ thuật ngôn từ về lực lượng thanh niên xung phong thời chống Mỹ.

4. Cái may mắn của thế hệ hiện nay là được hưởng hoà bình và được hưởng thụ nhiều tiện nghi về vật chất cũng như tinh thần. Nhưng sẽ là một thiệt thòi nếu thiếu những hiểu biết về một thời dân tộc đã anh dũng lập nên bao chiến công không cảm nhận được về con người của một thời đã trực tiếp viết nên những trang sử vẻ vang của dân tộc. Sẽ là một thiếu sót nếu thế hệ hôm nay lãng quên quá khứ. Chúng ta thường dễ xúc động trước những người ngã xuống vì lý tưởng độc lập tự do của dân tộc dễ cảm thương trước những thiệt thòi hôm nay của các o pháo binh Ngư Thủy các o TNXP Đồng Lộc mà có thể không hiểu được rằng: vào thời ấy họ đã phải hy sinh lặng thầm không hề tính toán thiệt hơn.

5. Những bài thơ của một thời có thể sẽ bị chìm vào quên lãng lạc lõng trước những âm thanh hip-hop rock-rap hiện đại. Nhưng nếu ta chịu khó hiểu ta sẽ sống đẹp hơn có ý nghĩa hơn có trách nhiệm hơn với bản thân và đất nước mình. Hãy đọc và cùng hoà vào cảm xúc rất trong trẻo của thời đại chống Mỹ ở bài thơ này ta sẽ hiểu thế nào là Sự Sống Tình Yêu mạnh hơn bom đạn và cái chết./.

                                                                                    Trần Hà Nam
Gửi em cô thanh niên xung phong (Phạm Tiến Duật)
Có lẽ nào anh lại mê em
Một cô gái không nhìn rõ mặt
Ðại đội thanh niên đi lấp hố bom
Áo em hình như trắng nhất

Người tinh nghịch là anh dễ thân
Bởi vì thế có em đứng gần
Em ở Thạch Kim sao lại lừa anh nói là "Thạch Nhọn"
Ðêm ranh mãnh ngăn cái nhìn đưa đón

Em đóng cọc rào quanh hố bom
Cái miệng em ngoa cho bạn cười giòn
Tiếng Hà tĩnh nghe buồn cười đáo để
Anh lặng người như trôi trong tiếng ru.

Tranh thủ có ánh sáng đèn dù
Anh vội nhìn em và bạn em khắp lượt
Mọi người cũng tò mò nhìn anh
Rồi bóng tối lại khép vào bóng tối

Em ơi em hãy nghe anh hỏi
Xong đọan đường này các em làm đâu
Anh đã tìm em rất lâu rất lâu
Cô gái ở Thạch Kim Thạch Nhọn
Khăn xanh khăn xanh phơi đầy lán sớm
Sách giấy mở tung trắng cả rừng chiều.

Anh đã đi rất nhiều rất nhiều
Những con đường như tình yêu mới mẻ
Ðất rất hồng và người rất trẻ
Nhưng chẳng thấy em cô gái ở Thạch Nhọn Thạch Kim

Những đội làm đường hành quân trong đêm
Nào cuốc nào choòng xoong nồi xủng xoảng
Rực rỡ mặt đất bình minh
Hấp hối chân trời pháo sáng
Ðường trong tim anh in những dấu chân.

Chiếc võng bạc trên đường hành quân
Anh đã buộc nhiều cây xoan cây ổi
Lại đường mới và hàng nghìn cô gái
Ở đâu em tinh nghịch của anh?

Bụi mù trời mùa hanh
Nước trắng khe mùa lũ
Ðêm rộng dài là đêm không ngủ
Em vẫn đi đường vẫn liền đường

Cạnh giếng nước có bom từ trường
En không rửa ngủ ngày chân lấm
Ngày em phá nhiểu bom nổ chậm
Ðêm nằm mơ nói mớ vang nhà
Chuyện kể từ nỗi nhớ sâu xa
Thương em thương em thương em biết mấy...

Dừng tay cuốc khi em ngoảnh lại
Sẽ giật mình đường mới ta xây
Ðã có độ dài hơn cả độ dài
Của đường xá đời xưa để lại
Sẽ ra về bao nhiêu cô gái
Một ngày mai đường sẽ đứng chơ vơ
Ðể cho đời sau còn thấy ngẩn ngơ
Trước những công trình ngoằn ngòeo trên mặt đất.

Ơi em gái chưa một lần rõ mặt
Có lẽ nào anh lại mê em
Từ cái đêm Thạch Nhọn Thạch Kim
Tên em đã thành tên chung anh gọi:
Em là cô thanh niên xung phong. 

(Nguồn: www.ngoisaoblog.com/tranhanam )

More...