QUY NHƠN

Quy Nhơn ôi những bạn bè tôi

Nhớ lắm những ngày khốn khó

Bạn bè thương nhau xưa nay vẫn vậy

Quên đi những nhọc nhằn tháng năm

Quy Nhơn

Là nghĩa tình trong tôi đọng lại

Nhớ mãi nụ cười trong vắt

Bạn bè mình ơi buồn vui ngày ấy

Có còn nhớ không nhớ không?

 

Mai rồi có thể ngồi một mình trong chiều đông

Hay nồng nực giữa tháng ngày mùa hạ

Bạn bè mình ơi   tất cả không xa lạ

Dẫu tóc hoa râm dẫu nụ cười dấu chân chim

Bởi một điều giản đơn tụi mình đã Quy Nhơn

Thì quên hết những cách xa những giận hờn vô cớ

Chỉ còn lại tình người sau bao rạn vỡ

Thế là Quy Nhơn mãi mãi Quy Nhơn!