THỜI ĐẤT NƯỚC GIAN LAO

NGUYỄN VIỆT CHIẾN

Chúng đã ngủ cả rồi
những con hươu bị bóng đêm săn đuổi
chúng đang gác cặp sừng lên vầng trăng cuối tháng
rồi nằm mơ về một cánh rừng
không có thuốc đạn và súng săn

Họ đã ngủ cả rồi
những người lính bị chiến tranh săn đuổi
họ nằm mơ gặp lại bầy hươu
gác sừng lên người bạn vô danh
trên cánh rừng đã chết

Chỉ còn lại vầng trăng và giấc ngủ
chỉ còn lại dấu vết cuối cùng của bầy hươu bị săn đuổi
chỉ còn lại câu thơ thầm lặng
về những người đã ra đi

chỉ còn lại những gì không còn lại
bởi người đau đớn nhất sau chiến tranh
không ai khác ngoài mẹ của chúng ta
những đứa con không trở về
hòa bình dưới mưa phùn
được đắp bằng cỏ non và nước mắt

*
*   *

Đêm đêm
những người con ngỡ đã đi thật xa
đang lặng lẽ trở về
họ lẫn vào gió vào sương đêm
không cần an ủi
họ chẳng ồn ào như lời ca sôi sục ngày ra đi

họ còn nguyên tuổi trẻ
những người lính chưa tiêu phí một xu mơ ước
chưa tiêu hoài một đồng thanh xuân

họ trở về tìm lại
trang sách học trò đêm đêm còn thao thức
trên cánh đồng tiếng Việt ngàn năm

Mẹ lại thấy chúng con về
như cánh cò tuổi thơ lưu lạc
đã bao ngày phải xa rời thôn ổ yêu thương
chúng con trở về tìm lại
giọt nước mắt xót xa và đắng cay của mẹ

một bên là núi sông ngăn cách
còn bên kia là bóng đêm chiến tranh
vẫn biết đạn bom không có mắt
vẫn biết hận thù không thể phân biệt nổi
đâu là hoa sen và đâu là bùn tối
nhưng các anh vẫn phải ra đi

các anh phải ra đi
lời ru chùa Tây Phương
những La Hán mặt buồn
người thợ mộc xứ Đoài
lấy thân xác hom hem của mình làm mẫu vẽ
ba mươi sáu dẻo xương sườn
réo rắt tấu lên bản đàn tam thập lục
người gẩy đàn thì đau đớn
mà bản nhạc viết cho đàn lại reo vui

*
*   *

Mẹ đã sống dưới mưa phùn ảm đạm
những ngày dài nghèo đói quắt quay
Mẹ thiếu sữa sinh đứa con thiếu tháng
Tổ quốc xanh xao Tổ quốc hao gầy

Mẹ có mặt trong dòng người nhẫn nại
lặng lẽ xếp hàng từ mờ sớm tới đêm hôm
Mẹ lần hồi thời cơm tem gạo phiếu
nuôi lớn những người con
rồi gửi tới chiến trường

Mẹ đã khóc lúc rời ga Hàng Cỏ
những đoàn tầu hun hút tuổi hai mươi
một thế hệ hồn nhiên không biết chết
chưa từng yêu khi gục ngã cuối trời

Mẹ ở lại với sông Hồng tần tảo
áo phù sa lam lũ tháng ngày
câu quan họ cất trong bồ thóc cũ
sông Cầu trôi như một tiếng thở dài...

*
*   *

Tàu xuyên đêm
tiếng gió xé bánh xe lăn quần quật
đêm nay họ trở lại một thời gian lao
đường vào Nam hun hút những chuyến tầu
máu rất đỏ tuổi hai mươi nằm lại
câu hát bảo:
tuổi hai mươi những người đi trẻ mãi
câu thơ bảo:
đất nước hình cánh võng mẹ ru ta

và ở hai đầu đêm võng mắc dọc rừng già
trăng cũng sốt rét rừng như ta sốt
trăng mất máu như bạn ta thủa trước
dọc cánh rừng na-pan

sông Thạch Hãn
nước mùa này còn ấm
và các anh trong suốt
những người hy sinh thời gian lao

mây Quảng Trị
mùa này vẫn một màu huệ trắng
trên Cổ Thành
như ngày các anh ngã xuống
những người hy sinh thời gian lao

Và mưa gió Trường Sơn
mùa này vẫn tắm gội
những người con nằm lại
thời đất nước gian lao

những cánh rừng cuối thu ngủ dưới mưa phùn
đất nước tôi những người nằm trong đất
chất phác như bùn hồn nhiên như cỏ
buồn đau không còn thở than

những ngọn sóng đất đai lưu giữ mọi thăng trầm
người chép sử ngàn năm là bùn đất
kiên trì và nhẫn nại
máu của người là mực viết thời gian. 
----------------------
MỘT BÀI THƠ THẬT HAY VÀ THẤM THÍA! (T.H.N)

tranhanam

Tôi đã khóc
Những vần thơ của người anh không hề quen biết
Tôi đã bàng hoàng nhìn lại
thế hệ tôi!
Thế hệ của những người mới ngửi thấy mùi chiến tranh
qua những lần B.52 gầm thét
Mẹ lùa các con trú vào những khuôn hầm chữ A
Khi chúng tôi kịp lớn
Máu lại sôi lên những lời hat trên đài:
"Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới
Giục toàn dân ta vào trận chiến đấu mới..."
Chúng tôi những thằng bé con
Được học những bài văn của thế hệ cha ông thuở trước:
ĐƯỜNG CHÚNG TA ĐI
NHỮNG NGÀY NỔI GIẬN...
Chúng tôi chưa một ngày nếm trải cảm giác nhức buốt
Khi các anh vuốt mắt tiễn đưa người bạn ở chiến trường
Nhưng chúng tôi vẫn còn nguyên vẹn cảm giác của cha anh ngày trước
Khi Tổ quốc cần chúng tôi sẽ hy sinh!
Ba mươi năm. ba mươi lăm năm rồi có thể lâu hơn nữa
Lớp trẻ bây giờ có thể hình dung chiến tranh qua những lăng kính đủ màu
Nhưng tôi hiểu những vần thơ viết ra từ ký ức những ngày máu lửa
Cuồn cuộn những niềm đau
Chúng tôi hiểu dù đắp lên bao ngôn từ hoa mỹ
Những vần thơ giả có bao giờ làm nhoi nhói tim nhau
Bài thơ của người lính viết từ nỗi đau ký thác lời đồng đội
Còn hơn triệu lần những lời chót lưỡi đầu môi
những giả trá hoa ngôn mượn máu xương tô điểm danh hời!
Tôi đã tin những người từng là lính
Và tôi tin chân lý vốn không lời!

Đá

gửi Trần Hà Nam

nghe tin Nhà thơ Nguyễn Việt Chiến tự rút khỏi giải thưởng Văn Nghệ Quân Đội mình đọc trong blog của anh Nguyễn Trọng Tạo thấy mà buồn.

Lê Thanh Quang

Xin chia sẻ cùng anh thông tin : Bài thơ này đoạt Giải B cuộc thi sáng tác thơ văn trên Tạp chí Văn Ngệ Quân đội năm 2009 vừa rồi!
http://www.thanhnien.com.vn/News/Pages/201002/20100108001616.aspx
mời anh vào tranngoctuan.vnweblogs.com cũng sẽ đọc được một bài thơ hay về người lính - dù nó không dự thi và không đoạt giải!
Đọc những bài thơ này ai đã qua đời lính mới thấy thấm thía nhiều hơn!Riêng tôi vẫn ấn tượng nhất với 4 câu:
Đò lên Thạch hãn...Xin chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi 20 in sóng nước
Hát ru bờ ray rứt mãi ngàn năm!
(Rất xin lỗi!tôi quên tên TG)